Y Tích không ở chỗ này, bị Khôn ca giam ở chỗ của hắn.
Hiển nhiên Khôn ca cược đúng rồi.
Đối phương chính là tới cứu người.
Cho nên thời điểm người của Khôn ca ưỡng ép Y Tích xuất hiện, người đối diện đều dồn dập nắm chặt vũ khí trong tay.
Khôn ca thấy thế liền từ chỗ núp ra ngoài.
Sắc mặt Y Tích khó coi, mặc trên người một bộ quần áo kỳ quái, rộng lớn vô cùng, che đậy từ đầu đến chân.
"Giao Y Tích cho chúng tôi, chúng tôi sẽ lập tức rời đi."
"A..." Vừa chiếm thế thượng phong, Khôn ca liền không nhịn được đắc ý: "Các người giết nhiều anh em của tôi như vậy, hiện tại cứ muốn như thế mà đi?"
Người đối diện ghìm súng, nhắm vào bọn họ: "Không nên tìm chết."
Khôn ca đem họng súng nhắm vào Y Tích: "Coi như các người bắn chết tôi, dựa vào một chút khí lực cuối cùng tôi cũng có thể bắn chết cô ta."
Đối phương: "..."
Ánh mắt oán hận của Y Tích trừng mắt nhìn Khôn ca, tựa hồ muốn uống máu ăn thịt hắn.
Minh Thù nhìn Khôn ca cùng đối phương đàm phán, nội dung nói chuyện không có gì mới lạ, bắt đầu gặm đồ ăn vặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

