Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ Thống Kéo Dài Sinh Mạng Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

"Anh cứ bám đuôi tôi mãi không sợ người ta cười vào mặt cho à?"

Mặt Trần Niên tái nhợt, anh ta siết chặt tay tôi, không chịu buông.

Anh ta nói rằng nếu tôi không giúp Tống Thanh Ninh sửa luận văn, anh ta cũng sẽ không buông tha cho tôi.

Nắm đấm của Lục Tri Tầm bắt đầu siết chặt lại.

Đúng lúc đó, chúng tôi chuẩn bị băng qua đèn xanh.

Một chiếc xe van màu bạc xám lao tới từ bên kia đường, có vẻ như đang quá tải và tài xế còn say rượu.

Trần Niên như phát điên, hoảng loạn mất trí.

Anh ta buông tay tôi ra và bất ngờ đẩy mạnh tôi từ phía sau.

Người lái xe không kịp phanh lại.

Chiếc xe tăng tốc lao thẳng về phía tôi.

Khi tôi sắp bị đâm, Lục Tri Tầm lao tới chắn trước mặt tôi.

Chúng tôi được đưa vào bệnh viện.

Khi tôi sắp tỉnh lại, trong đầu vang lên giọng nói non nớt của một đứa trẻ.

Cậu bé nói với tôi rằng cậu là hệ thống vừa trốn ra ngoài để đi làm việc.

Đây là một thế giới trong tiểu thuyết, còn tôi là một nữ phụ học bá thích đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo.

Do thiết lập "trường học có đại ca" của nhân vật tôi bị nhiều độc giả chỉ trích và nghi ngờ, tác giả đã bỏ dở không viết tiếp được nữa.

Các nhân vật chỉ đành tự mình thức tỉnh, và cốt truyện chính đã sụp đổ. Lục Tri Tầm, vốn là nam chính đã bất ngờ qua đời khi cứu tôi.

Thế giới tái khởi động từ đầu.

Lục Tri Tầm bỗng hóa thân thành một "đại ca" kiên cường, đầy sự bá đạo.

Chỉ khi có sự tiếp xúc gần gũi với cậu ấy, tôi mới có thể giảm bớt cơn đau.

Ban đầu tôi không tin, nhưng khi vừa bị thương nhẹ mà cơn đau đã lan ra khắp cơ thể, tôi mới tin.

Tôi đến phòng bệnh của Lục Tri Tầm và thấy cậu ấy quấn đầy băng, nhưng lại thư thái ngồi xem TV.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một loạt cảm xúc lẫn lộn, khó tả.

Nhân lúc cậu ấy không để ý, tôi lén ngồi xuống cạnh, khẽ chạm vào ngón tay của cậu ấy.

Quả nhiên, cơn đau đã giảm đi đáng kể.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mặt Lục Tri Tầm đỏ lên, cậu lúng túng nói: "Giang Tiểu Du, cậu ổn chứ?"

Tôi gật đầu: "Ừ, tôi ổn. Cảm ơn cậu nhé, Lục Tri Tầm."

"Nếu không có cậu, giờ tôi không biết sẽ ra sao nữa."

"Không có gì đâu."

"Hoạt hình trên TV này vui phết." Tôi chuyển chủ đề, tiện thể ngồi sát lại gần Lục Tri Tầm hơn, vai kề vai.

Mặt cậu ấy càng đỏ hơn, đến cả vành tai cũng đỏ theo.

Suốt một lúc lâu không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào màn hình TV.

Trên TV đang chiếu câu chuyện về Sero Ultraman ấp trứng Ultra.

Sero ngồi trên quả trứng Ultra, nói với bé Sero rằng mình sẽ ấp ra một cậu em trai để bé chơi cùng.

Nhưng hành động này đã bị Torregia sau khi bị hắc hóa, phát hiện.

Nhân lúc Sero không đề phòng, Torregia đã đánh cắp quả trứng Ultra và mang nó tới hành tinh quái vật, rồi tiêm vào đó năng lượng hắc ám.

Không lâu sau, một bé Ultraman ngậm núm vú giả đã chào đời.

Trong khi đó, Sero phát hiện ra quả trứng bị mất, lo lắng đến cuống cuồng. Lập tức bay tới hành tinh của vua Ultra, nhờ sự giúp đỡ của ông và vội vã tới hành tinh quái vật.

Tuy nhiên, khi đến nơi, Sero phát hiện ra bé Ultraman đang nhảy nhót gọi Torregia là "bố".

Sero lập tức rút vũ khí, quyết tâm sống mái với Torregia.

Khi năng lượng của Sero sắp cạn kiệt, bé Sero và thầy Belial, đã xuất hiện rất đúng lúc và giúp đỡ Sero.

Cùng lúc đó, con trai của Torregia, bé Torregia, vì tính trung thực đã lén nói với bé Ultraman rằng Sero mới là bố ruột của cậu.

Cuối cùng, gia đình ba người Sero đã an toàn và vui vẻ trở về nhà, chờ đợi một cuộc đoàn tụ hạnh phúc với mẹ Ultraman.

Nhân lúc Lục Tri Tầm đang chăm chú xem phim, tôi khẽ chạm ngón tay lên tay cậu ấy.

Cơn đau lập tức được giảm đi đáng kể, cảm giác thoải mái và thư giãn chưa từng có ập đến.

Tôi lặng lẽ ngồi yên, cảm nhận rõ cơ thể của Lục Tri Tầm có chút căng cứng.

Nhưng may mắn thay, cậu ấy không nhận ra hành động của tôi.

Tôi càng táo bạo hơn, dựa sát vào cậu ấy, tựa đầu lên vai và giả vờ như mình đã ngủ thiếp đi.

Hệ thống nhắc nhở tôi rằng tôi chỉ có thể lén lút chạm vào Lục Tri Tầm, không được tiết lộ bí mật cho cậu ấy biết. Nó bảo rằng tôi cần tiếp xúc với cậu ấy để giảm bớt cơn đau do việc chuyển giao năng lượng gây ra. Đồng thời, tôi cũng phải tìm cách tiếp cận nhanh chóng để tránh những lúc cậu ấy va chạm hoặc bị thương, tiện thể kiếm cơ hội "sờ mó" Lục Tri Tầm.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cảm thấy sống cùng chỗ với cậu ấy sẽ thuận tiện hơn.

Sau khi ra viện, tôi và Lục Tri Tầm đi bên nhau trên con đường nhỏ dẫn ra khỏi công viên Mẫu Đơn.

Tôi đút một tay vào túi, vừa ngước nhìn bầu trời vừa giả vờ nói bâng quơ:

"Trời đẹp thật đấy."

"Tháng này tôi định chuyển ra ngoài ở."

"Ký túc xá giờ giấc không hợp, lại còn có đứa bạn hay trang điểm rồi ra ngoài lúc nửa đêm, chẳng ngủ yên được chút nào."

"Nếu mà tìm được một người bạn cùng thuê nhà thì tốt quá, còn có thể chia sẻ tiền nhà nữa."

Lục Tri Tầm khẽ mấp máy môi, ngón tay nắm chặt vạt áo rồi lại buông ra, nhưng vẫn không nói gì.

Tôi nghiêng đầu, nhún vai và khích cậu ấy:

"Lục Tri Tầm, cậu có hợp với phòng ký túc xá không? Nếu không quen thì ở cùng tôi đi."

"Tôi sẽ trả nhiều hơn, cậu trả ít thôi, tôi sáu, cậu bốn, thế nào?"

"Với lại, cậu đang ôn thi tiếng Anh đúng không? Tôi có thể giúp cậu học mà."

Lục Tri Tầm do dự hồi lâu, rồi nói rằng cậu ấy chỉ an tâm nếu trả toàn bộ tiền thuê nhà.

Tôi gật đầu, đưa cho cậu ấy vài chiếc chìa khóa.

Sau đó, tôi gọi dịch vụ chuyển nhà đến và nhanh chóng sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.

Lục Tri Tầm, người giờ đã trở nên tranh đua và không chịu thua kém vẫn đang học tiếng Anh lúc 12 giờ đêm. Còn tôi thì đang tắm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc