Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi khám sức khỏe xong, trên đường về tôi đi ngang qua sân bóng rổ.
Tôi nhìn thấy bạn trai mình đang chơi bóng ở đó.
Tống Thanh Ninh cũng có mặt.
Giữa đám đông toàn con trai, cô ta - một cô gái đứng đó trông thật nổi bật.
Tôi dừng lại, ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường, định chờ Trần Niên đánh xong sẽ cùng đi ăn cơm ở căng-tin.
Gần đây tôi học khá căng thẳng, thức khuya nhiều nên tim cảm thấy hơi khó chịu. Tôi muốn đi kiểm tra sức khỏe nên muốn bảo Trần Niên đi cùng nếu có thời gian.
Thế nhưng anh ta nói rằng mình bận làm thí nghiệm, chuyện nhỏ như này tôi tự đi là được, không cần phiền anh ta.
Chuyện cũng chẳng có gì, tôi nghĩ vậy cho qua.
Nhưng rõ ràng cậu ấy không bận, mà đang ở đây chơi bóng cùng một cô gái khác.
Tôi tức giận nhìn chằm chằm Trần Niên, trách cậu ấy không để tâm đến tôi.
Chẳng mấy chốc, họ tạm nghỉ giữa trận.
Tôi đứng dậy, bước tới gần.
Tống Thanh Ninh cười với Trần Niên, vỗ nhẹ vào vai anh ta rồi nói:
"Anh Niên, em khát quá, cho em xin một ngụm nước nhé?"
Trần Niên nhướng mày, cười rồi đưa chai nước khoáng trong tay cho cô ta.
Tôi từ phía sau vỗ nhẹ vào vai Trần Niên: "Này anh, em vẫn còn đứng đây cơ mà."
"Anh không thấy em sao? Nước không cho em uống mà lại cho người khác uống à?"
"Anh cũng giỏi thật đấy."
Tôi dùng ngón tay khẽ chạm vào cánh tay Trần Niên, lắc lắc đầu đầy vẻ chê trách.
Mặt anh ta thể hiện rõ sự lúng túng nói:
"Tiểu Du, tính tình cô ấy trước nay vẫn vậy, thoải mái như con trai ấy mà, em đừng để ý."
"Anh làm xong thí nghiệm mới ra đây chơi bóng đấy chứ."
Tôi bực dọc lườm anh ta một cái: "Hừ, vậy sao anh không ra đón em ở bệnh viện? Đúng là đồ vô tâm."
"Với lại, dù cô ta có mạnh mẽ thế nào thì cuối cùng vẫn là con gái mà!"
"Anh cứ kè kè cạnh cô ta thế này, người ta không biết còn tưởng hai người là một cặp đấy!"
"Trần Niên, cô ta còn đang độc thân, anh cũng biết điều đó mà, anh không thấy mình đang cản đường cô ta tìm bạn trai sao? Không thấy cần phải suy nghĩ lại à?"
Trần Niên tự thấy mình sai, nhanh chóng liếc nhìn tôi một cái rồi im lặng.
Những người bạn xung quanh anh ta cũng có nhiều biểu cảm khác nhau, thì thầm bàn tán.
Họ nói rằng mệt rồi, trận bóng để hôm khác chơi tiếp vậy.
Sắc mặt của Tống Thanh Ninh trông có chút không vui.
Tôi đút hai tay vào túi áo, miệng huýt sáo, nhướng mày đầy kiêu ngạo, khiêu khích nhìn Tống Thanh Ninh.
Cô ta nắm chặt tay đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Tống Thanh Ninh quay lại, nói với Trần Niên rằng cô ta cảm thấy trước mắt tối sầm, có vẻ bị tụt đường huyết.
Cô ta ngay lập tức nghiêng người, như thể sắp ngã vào người Trần Ninh.
Trần Niên vội vàng đỡ lấy cô ta.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh ta, tôi chỉ cảm thấy buồn cười và đầy mỉa mai.
Đúng lúc tôi định bước đi thì đột nhiên một quả bóng rổ bay thẳng tới.
"Trần Niên..." Tôi tủi thân gọi anh ta.
Nhưng anh ta không để ý đến tôi, chỉ mải cõng Tống Thanh Ninh chạy về phía bệnh viện trường.
Tôi lớn tiếng hét lên sau lưng anh ta:
"Này, em mới là bạn gái của anh đấy, Trần Niên, mắt anh mù rồi sao?"
"Không phải anh bảo cô ấy thoải mái như con trai sao? Sao giờ lại còn cần chăm sóc hơn cả em nữa?"
"Chỗ đó còn bao nhiêu nam sinh, đến lượt anh à?"
"Trần Niên, anh đúng là đồ khốn nạn, huhu..."
Khi nghe thấy từ "con trai", mặt Tống Thanh Ninh rõ ràng tối sầm lại vài phần.
Trần Niên quay đầu lại, trong mắt thoáng hiện sự hoảng loạn.
Anh ta do dự trong giây lát, định dừng lại, nhưng dưới sự giục giã của Tống Thanh Ninh, anh ta vẫn tiếp tục đi.
Tôi tức tối đá mạnh một viên đá về phía họ, ngồi thụp xuống, lau khô nước mắt.
Nhìn bóng dáng họ xa dần, tôi không biết phải trút giận vào đâu.
Đúng lúc đó, kẻ đứng đầu trường chạy tới.
Cậu ấy nói: "Giang Tiểu Du, xin lỗi nhé, bóng của tôi vô tình đập trúng cậu."
Tôi hừ nhẹ hai tiếng về phía phát ra âm thanh.
Lục Tri Tầm với vẻ áy náy đưa tôi một gói khăn giấy, ôm lấy quả bóng và nói sẽ mời tôi ăn cơm suốt một tuần để bù đắp.
Cậu ấy giải thích rằng quả bóng vốn định nhắm vào Trần Niên, nhưng không ngờ lại trúng phải tôi.
Cậu ấy luôn không ưa mấy gã đàn ông tệ bạc.
Nghe vậy tôi cũng ngủi lòng tha thứ cho người vụng về này.
Ngồi trong căng-tin, tôi vừa bóc quả cam Lục Tri Tầm mua, vừa nói:
"Trần Niên đúng là đáng thương thật."
"Mắt anh ta đúng là mù, bỏ lỡ một người con gái tuyệt vời như tôi."
"Lại đi thích mấy cô gái kiểu 'trà xanh' chuyên thả thính."
"Đúng là không có phúc."
Lục Tri Tầm dừng lại, ngừng gắp cơm, gật đầu đồng tình.
Tôi tiếp lời: "Không cần chờ đến mai, tối nay tôi sẽ chia tay với anh ta."
Đôi mắt của Lục Tri Tầm sáng rực lên, cậu ngẩng đầu hỏi:" Thật chứ?"
"Ừ." Tôi quả quyết gật đầu.
Cậu ấy nhìn vào đĩa thức ăn của tôi, hỏi tôi thường thích ăn gì, rồi như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hôm sau, chúng tôi băng qua con đường trước cổng trường, định đi tới khu phố ẩm thực gần đó để kiếm gì ăn.
Trần Niên bất ngờ xuất hiện với vẻ mặt không vui.
Anh ta túm lấy tay tôi, không cho tôi đi.
Tôi bực mình nói: "Lại gì nữa đây hả bạn trai cũ của tôi? Sao lúc nào cũng lắm chuyện thế?"
Anh ta nói: "Giang Tiểu Du, sao em lại ở cùng Lục Tri Tầm? Chúng ta vẫn chưa chia tay!"
Trần Niên tức giận, trừng mắt nhìn tôi.
Tôi chẳng còn lời nào để nói: "Tối qua tôi vừa nhắn tin chia tay với anh rồi mà? Anh không thấy à? Hay anh không có mắt?"
Mặt anh ta thoáng chốc sững lại, sau đó nghểnh cổ lên cứng rắn nói:
"Tôi không quan tâm, tôi chưa đồng ý thì em vẫn là bạn gái tôi, phải nghe theo lời tôi."
Tôi im lặng một lúc.
Anh ta lại tiếp tục:
"Chuyện là... luận văn của Thanh Ninh có vấn đề, em học giỏi, giúp cô ấy một chút đi, không mất nhiều công đâu."
Tôi cười mỉa: "Ông anh nghĩ mình là ai thế? Mặt mũi lớn đến mức tôi phải làm theo lời anh chắc?"
"Nếu muốn giúp thì tự mà giúp, tìm tôi làm gì? Năng lực của anh chỉ có thế thôi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







