Hạ Châu vội chạy xuống lầu, tìm khắp khu chung cư, hỏi hết đám trẻ con xem có ai thấy Thẩm Dĩ Bách không.
Có đứa nói sáng sớm đã thấy cậu ấy một mình rời khỏi khu, nhưng chẳng ai biết cậu ấy đi đâu.
Trước đây, Hạ Châu chỉ loanh quanh ở phố ẩm thực gần khu dân cư và nhà sách Tân Hoa , hơn nữa lúc nào cũng có Thẩm Dĩ Bách đi cùng. Nếu chỉ có một mình, cô bé thật sự hơi sợ.
Bên ngoài rộng lớn như vậy, biết tìm cậu ấy ở đâu đây!
Chợt nhớ đến Thương Diệu, Hạ Châu vội dùng đồng hồ trẻ em gọi cho cậu ấy.
Gọi hai lần đều không ai nghe máy, đến lần thứ ba, giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng lại rất nhỏ:
"Tiểu Trân Châu, tớ đang học, cậu muốn tớ chết thì cứ nói đi."
"Tinh Tinh mất tích rồi, mẹ cậu ấy đuổi cậu ấy đi rồi, tớ không biết phải đi đâu tìm, mẹ tớ không cho tớ rời khỏi khu dân cư đi quá xa vào ban ngày, mẹ với ba đi lấy hàng rồi tớ không tìm được, tớ phải làm sao bây giờ."
"Cậu ấy ra ngoài một mình, không dám nói chuyện với người lạ, lỡ bị xe tông chết thì làm sao!"
Nghe thấy giọng cô bé nghẹn ngào không ra hơi, Thương Diệu cau mày: “Vì chuyện hôm qua, cậu ấy bị mẹ mắng à?”
“Đúng vậy! Dì Thẩm không chỉ mắng mà còn muốn đánh cậu ấy nữa!”
"Cậu đừng vội, tớ đến ngay đây, mang cả Tề Lượng đi cùng, có anh ấy dẫn đường chúng ta có thể đi tìm cậu ấy được."
"Được... được tớ đợi cậu."
Thương Diệu cúp điện thoại, lễ phép cắt ngang tiếng đàn của thầy giáo piano, dùng tiếng Anh lưu loát nói với đối phương: "Xin lỗi, giáo sư Maston, em có việc rất quan trọng cần phải giải quyết, xin phép đi ra ngoài một lát."
Nói xong, cậu sải bước đi ra khỏi phòng đàn.
Ngoài cửa, người giúp việc nam thấy cậu chủ xuống lớp chưa hết giờ, vội vàng đuổi theo: "Cậu chủ, làm sao vậy?"
"Bạn của tôi bị lạc rồi, chú Tề, đưa tôi đi tìm cậu ấy."
"Không được đâu cậu chủ, trong giờ học cậu không được ra ngoài, vị giáo sư này là ông Thương mời từ Viên (*thủ đô của Áo) về dạy đàn piano cho cậu, tính tiền theo từng giây đấy. Cậu mà bỏ ngang thế này… chắc chắn ông chủ sẽ phạt nặng đấy! Bị nhốt dưới tầng hầm, nhịn đói đâu có dễ chịu gì…"
"Chứ có phải chưa từng bị nhốt đâu."
"Không được!" Người giúp việc nam chắn trước cửa, không cho cậu ra ngoài, "Thật sự không được ra ngoài, cậu biết tính của ông Thương mà, dù trời có sập, tận thế có đến thì cậu vẫn phải học hết giờ piano!"
Bất ngờ, Thương Diệu túm chặt cà vạt của anh ta, kéo sát lại gần. Giọng cậu trầm xuống, nhấn từng chữ—
"Bạn của tôi bị lạc rồi."
"Tôi nhất định... phải tìm được cậu ấy!"
…….
Giữa mùa hè, mặt trời chói chang.
Thương Diệu nhìn thấy Hạ Châu ở cổng khu dân cư, cô bé đứng bơ vơ bên lề đường, tóc bím tết lệch sang một bên, trông như sắp khóc đến nơi.
Vừa thấy xe cậu dừng lại, cô bé lập tức chạy đến, nước mắt nước mũi tèm lem.
Thương Diệu liền rút khăn tay trắng từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bé: "Đừng khóc vội, nói tớ nghe, hai cậu thường hay đến những đâu?"
"Là... là trường mầm non Thanh Miêu, nhà cậu ấy, nhà tớ, xích đu trong khu, rừng cây ngân hạnh..."
"Cậu chắc chắn cậu ấy không còn trong khu chứ? Có khi nào đang trốn ở đâu đó không?"
"Không có, tớ tìm khắp rồi. Có bạn nhỏ thấy cậu ấy rời khỏi khu từ sáng."
"Dì Thẩm nói gì không?"
"Dì ấy bảo... bảo Thẩm Dĩ Bách tự đi Hải Thành tìm bố rồi."
"Cậu ấy một mình đi Hải Thành? Có tiền xe không?"
Hạ Châu lắc đầu, mắt đỏ hoe: "Chắc chắn cậu ấy sẽ bị xe tông chết mất!"
Thương Diệu cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhà ga không xa chỗ này, chúng ta đến đó tìm thử xem sao? Nếu không tìm thấy thì báo cảnh sát vậy.”
Thế là người giúp việc nam lái xe chở hai đứa trẻ đến nhà ga. Ở quảng trường rộng lớn, Hạ Châu đã lập tức nhìn thấy Thẩm Dĩ Bách đang co ro ngồi cạnh bức tường ngay lối vào tàu điện ngầm.
Cậu bé đeo chiếc cặp sách màu cam rực rỡ, đứng cạnh bức tường kính ở lối vào tàu điện ngầm, hai chân dậm tại chỗ, trán áp vào tường kính như muốn đi xuyên qua nó.
Hành động kỳ lạ của cậu bé đã thu hút không ít người vây xem.
Hạ Châu vội vàng chạy tới, nắm lấy tay Thẩm Dĩ Bách: “Sao Tinh Tinh lại ở đây?”
Trước đây, cậu bé chưa từng nhắc đến chuyện muốn tìm bố, đây là lần đầu tiên.
"Cậu biết bố cậu ở đâu không?" Hạ Châu hỏi.
"Mẹ tớ nói ông ấy ở Hải Thành. Tớ đã tra rồi, từ đây đến Hải Thành là 1619 km. Chổi bay có tốc độ 0.8 Mach, tớ chỉ cần 2.02 tiếng là tìm được ông ấy."
Thương Diệu bất lực thở dài: "Cậu nói linh tinh gì vậy, trên đời này làm gì có sân ga 9 3/4, cũng chẳng có chổi bay đâu."
Thẩm Dĩ Bách: “Có.”
Hạ Châu: “Tớ cũng thấy có.”
Thương Diệu lười giải thích với hai đứa nhóc ngốc ngếch này, chỉ nói thẳng: "Muốn đến Hải Thành thì chỉ có thể đi tàu hoặc máy bay, phải có tiền mua vé. Cậu có tiền không?"
Thẩm Dĩ Bách: “Không có.”
"Vậy thì chỉ còn cách dùng chổi bay thôi!" Hạ Châu tò mò hỏi: "Cậu chắc chỗ này có thể đi vào không?"
“Ừm.” Cậu bé chỉ vào mặt tường kính, nơi có poster quảng bá bản chiếu lại của Harry Potter. "Đây chính là sân ga 9 3/4."
“Vậy chúng ta cùng đi.” Hạ Châu vừa nói xong liền kéo tay Thẩm Dĩ Bách cùng nhau đi về phía tường, kết quả bị đập đầu vào tường: “Ôi da!”
Thương Diệu trợn mắt đến mức sắp lật ngược lên trời.
Thật không hiểu nổi, sao cậu lại nông nổi mà kết bạn với hai nhóc con ngốc nghếch này.
Nhưng cũng không thể để hai đứa này cứ làm “người máy” đâm đầu vào tường được.
Cậu một tay kéo Hạ Châu, tay kia kéo Thẩm Dĩ Bách, lôi cả hai ra khỏi quảng trường ga tàu, nhét thẳng lên xe. Sau đó, cậu bảo người giúp việc lái xe đưa bọn họ về lại khu dân cư Ngô Đồng Uyển.
“Được rồi, chuyện này đến đây là kết thúc.”
Thương Diệu nhìn Thẩm Dĩ Bách, nghiêm giọng nói: "Cậu, bây giờ ngoan ngoãn về nhà. Dù mẹ cậu có nổi giận đòi đuổi cậu đi, cũng đừng rời khỏi đó. Nếu bà ấy khóa cửa không cho cậu vào, thì sang nhà Hạ Châu, nhờ ba mẹ cậu ấy đưa cậu đến ban quản lý khu dân cư. Nếu vẫn không được, có thể báo cảnh sát. Không một người mẹ nào có thể trốn tránh trách nhiệm nuôi con, nhất là với trường hợp đặc biệt như cậu."
"Hiểu chưa?" Cậu chăm chú nhìn Thẩm Dĩ Bách.
Lần này, Thẩm Dĩ Bách không còn né tránh ánh mắt của Thương Diệu nữa. Cậu bé chớp mắt, rồi nghiêm túc gật đầu.
Thương Diệu suy nghĩ một lúc, rồi tháo chiếc đồng hồ thông minh trên tay mình, đeo vào cổ tay Thẩm Dĩ Bách: "Có chuyện gì, lập tức gọi cho Hạ Châu. Số của cậu ấy tớ đã lưu sẵn trong này rồi."
Hạ Châu hỏi: "Thế còn cậu?"
"Trên đường về nhà, tớ sẽ bảo chú Tề mua cái khác. Khi nào có, tớ sẽ gửi số cho cậu."
"Ừm… vậy… cảm ơn cậu nhé." Hạ Châu thay Thẩm Dĩ Bách nói lời cảm ơn.
“Đi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
