Thương Diệu chơi cờ nhảy với cậu ấy, thực lực hai người tương đương, vậy mà lại đánh cờ ngang tài ngang sức, có đi có lại.
Không biết từ lúc nào, hai người chơi đã hơn một tiếng đồng hồ, chăm chú, chuyên tâm… Thẩm Dĩ Bách luôn đi vệ sinh đúng giờ, vậy mà quên mất đi.
Hạ Châu ngáp một cái, chán chường mở TV xem hoạt hình.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên giọng la lối om sòm của bà nội Tiểu Hổ Đầu—
“Thẩm Dĩ Bách, Hạ Châu, mau ra đây! Ai cho chúng mày bắt nạt cháu tao hả?!”
Hạ Châu mở cửa ra, liền thấy bà nội Chu Tiểu Hổ dắt theo cậu nhóc đang thút thít khóc, đứng chặn ngay trước cửa.
Rất nhiều hàng xóm tò mò thò đầu ra nhìn.
Thương Diệu không phải người trong khu, không rõ lai lịch, tốt nhất không nên động vào. Ba mẹ Hạ Châu thì cưng chiều con gái hết mực, cũng chẳng phải người dễ chọc.
Bà nội Chu Tiểu Hổ quyết định chọn kẻ yếu để ra tay.
Bà ta xông vào phòng, đôi tay gầy guộc như móng gà chộp lấy Thẩm Dĩ Bách, vừa kéo vừa lôi… lôi thẳng ra khỏi cửa—
"Mọi người tới mà xem! Thằng nhóc ngốc này tưởng mình có vấn đề trong đầu thì có thể tùy tiện bắt nạt cháu tao sao?!”
“Phải đưa nó vào trại tâm thần mới đúng!”
……
Bà Chu không cần biết đúng sai, lôi xềnh xệch Thẩm Dĩ Bách xuống lầu, lớn tiếng gọi hàng xóm qua xem:
"Nó bắt nạt thằng Tiểu Hổ nhà tôi, đánh thằng bé sưng cả mặt mày lên rồi, nói đi, phải làm sao đây!"
"Loại trẻ con này nên đưa vào bệnh viện tâm thần, sao có thể để nó ở trong khu dân cư được chứ!"
"Nhà nào có phụ huynh thì đến xem đi, thằng nhóc thiểu năng đánh người rồi!"
Rõ ràng lỗi là do thằng nhóc kia, hơn nữa người ra tay cũng là cậu, vậy mà sao lại cứ túm chặt Thẩm Dĩ Bách—người vô tội nhất, chẳng làm gì cả?
Hạ Châu cũng lao lên giúp Thẩm Dĩ Bách, cố gỡ tay bà Chu ra, nhưng bà ta lại xô cô bé ra một cái, thậm chí còn giơ tay định đánh vào mông Thẩm Dĩ Bách—
"Mày là đứa trẻ hư, tao thay bố mẹ mày dạy dỗ mày!"
"Để mày dám bắt nạt Tiểu Hổ nhà tao!"
"Sau này còn dám không hả?"
"Sau này gặp Tiểu Hổ nhà tao, mày phải tránh xa ra!"
Thương Diệu bảo người giúp việc nam đứng ngoài cửa, bây giờ có gọi vào cũng không kịp nữa.
Cậu dứt khoát bước tới, túm lấy Chu Tiểu Hổ, chính xác mà siết chặt cổ cậu ta.
“Bà… bà ơi…” Chu Tiểu Hổ đau đớn giãy giụa nhưng không sao thoát ra được.
"Ôi trời ơi, mày buông tay ra mau!" Bà Chu giật mình hoảng sợ.
Thương Diệu lạnh nhạt nói: “Thả bạn tôi ra, không thì tôi đánh chết nó.”
Bà Chu hoảng loạn, lập tức đẩy mạnh Thẩm Dĩ Bách ngã xuống đất, cậu ấy ngã sõng soài, đập mông xuống nền nhà.
Hạ Châu vội chạy tới đỡ cậu ấy dậy, ôm lấy và dịu dàng an ủi.
Thẩm Dĩ Bách run rẩy, vùi mặt vào trong áo Hạ Châu.
Thương Diệu cũng chẳng khách sáo, thẳng chân đá Chu Tiểu Hổ văng ra ngoài, rồi đứng chắn trước mặt Hạ Châu và Thẩm Dĩ Bách—
“Chuyện tôi làm, tôi chịu. Người đánh cháu bà là tôi, ai cũng thấy rõ. Có giỏi thì tìm tôi, đừng bắt nạt bạn tôi.”
Mấy đứa trẻ con cũng thành thật hét lên: “Là cậu ta, cậu ta đánh Chu Tiểu Hổ, không liên quan gì đến Thẩm Dĩ Bách!”
Bà Chu tức đến đỏ mặt, giận dữ quát: “Mày… mày là con cái nhà ai mà ngang ngược thế này? Không ai dạy dỗ sao? Bố mẹ chết hết rồi à?!”
Thương Diệu vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, nhìn thẳng vào bà ta, nhàn nhạt đáp: “Tôi sống ở biệt thự số 4, Cửu Khê Trang Viên.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người ngừng hẳn cuộc bàn tán xôn xao.
Xung quanh im lặng như tờ.
Cửu Khê Trang Viên chỉ cách Ngô Đồng Uyển một cái hồ, nhưng lại là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Những người sống ở đó đều là những nhân vật quyền quý giàu có bậc nhất Nam Tương.
“Hừ! Cứ đợi đấy, tao sẽ đi tìm ba mẹ mày!” Bà Chu vẫn hùng hổ dọa nạt. “Xem thử bọn họ dạy dỗ kiểu gì mà sinh ra đứa trẻ hỗn láo như mày!”
Một cô bên cạnh kéo kéo bà ta, khẽ nói: “Thôi đi bà Chu, đừng nói nữa. Ở Cửu Khê Trang Viên toàn là quan to quyền lớn, bà chọc không nổi đâu! Đừng nói bà tìm người ta, người ta không tìm bà gây chuyện là may rồi.”
Bà Chu nghe vậy thì có chút do dự.
Cuối cùng, bà ta hung hăng nhổ một bãi nước bọt về phía Hạ Châu và Thẩm Dĩ Bách, rồi gằn giọng đe dọa: “Chuyện này chưa xong đâu! Tao sẽ đi méc ba mẹ tụi bây!”
Nói xong, bà ta dẫn Chu Tiểu Hổ rời đi.
Người giúp việc nam cũng nghe tiếng ồn ào, vội vã chạy vào khu chung cư, lo lắng cậu chủ có chuyện gì—
"Cậu chủ, đi thôi, về nhà thôi. Tối nay ông Thương sẽ về kiểm tra phần piano của cậu đấy, mau về chuẩn bị đi.”
Thương Diệu quay đầu lại, lo lắng nhìn Thẩm Dĩ Bách và Hạ Châu, lắc lắc đồng hồ trẻ con trên cổ tay: "Tiểu Trân Châu, có chuyện gì thì gọi cho tớ nhé.”
"Ừm, tạm biệt."
Hạ Châu vẫn nắm chặt tay Thẩm Dĩ Bách, dùng tay áo nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cậu.
…
Đêm đó, trong nhóm chat cư dân, bà Chu nói móc một tràng dài.
Ý chính là chê Thẩm Dĩ Bách bị thần kinh, nên vào bệnh viện tâm thần. Nếu lỡ làm bị thương trẻ con trong khu, có mười mạng cũng không đền nổi.
Bà ta còn cố ý tag mẹ của Thẩm Dĩ Bách.
Cứ tưởng người phụ nữ đơn thân tối ngủ ngày cày này dễ bắt nạt, ai ngờ lại đụng trúng một tấm thép cứng.
Mẹ Thẩm Dĩ Bách bật ghi âm, cãi nhau tay đôi với bà Chu ngay trong nhóm. Cô ta chửi như tát nước, văng tục liên tục, mắng cả tổ tiên mười tám đời, còn rủa xả cả thế hệ sau…
Mẹ Hạ Châu vẫn cố làm người hòa giải trong nhóm, nhưng bà Chu tức đến mức tăng huyết áp, phải nhập viện ngay trong đêm.
Nhiều cư dân không chịu nổi drama này nên lần lượt rời nhóm.
Hạ Châu hoàn toàn không biết chuyện. Sáng hôm sau, cô bé như thường lệ đến tìm Thẩm Dĩ Bách chơi đồ hàng. Nhưng bất ngờ là, lần này người mở cửa lại là mẹ cậu—người vốn chưa từng xuất hiện vào ban ngày.
Mùi rượu nồng nặc khiến Hạ Châu phải lùi lại một bước—
"Dì Thẩm, cháu... cháu tìm Thẩm Dĩ Bách."
"Tối qua, tôi đã đuổi nó đi rồi."
"Dạ?"
Mẹ Thẩm Dĩ Bách đứng tựa vào cửa, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi và vệt nước mắt còn sót lại: "Tôi bảo nó cút đi rồi. Tôi nuôi không nổi nữa, để nó đi tìm bố nó."
Hạ Châu vội hỏi: "Bố cậu ấy ở đâu ạ?"
"Bố nó á? Bố nó giỏi lắm, là nhân vật có máu mặt ở Hải Thành đấy, là đại gia đó! Lúc đầu có bao nhiêu gái gú chân dài muốn leo lên, thế mà ông ta lại… chỉ chọn trúng tôi."
"Tôi tốn bao công sức mới mang thai đứa con của ông ta, cứ ngỡ vinh hoa phú quý đã nằm trong tay. Kết quả thì sao? Lại sinh ra một thằng ngốc vô dụng. Tôi dắt con đi tìm ông ta, nhưng cả ông ta lẫn gia đình đều không thừa nhận… còn đe dọa tôi không được công khai, không được tìm phóng viên, nếu không sẽ tống tôi sang nước ngoài..."
"Chuyện này, tôi không nói với ai cả, tôi sợ… cho nên tôi bỏ chạy…"
Hạ Châu chẳng hiểu nổi người phụ nữ say xỉn này đang nói gì, cô bé chỉ hỏi: "Dì Thẩm, Thẩm Dĩ Bách rốt cuộc đi đâu rồi ạ?"
"Tôi bảo nó tự đi Hải Thành tìm bố nó, tôi mặc kệ rồi..."
"…Dì đuổi cậu ấy đi thật sao? Cậu ấy sẽ đi đâu chứ?"
Mẹ Thẩm không buồn để ý đến Hạ Châu – con nhóc con này có hỏi cũng vô ích. Cô ta loạng choạng quay vào phòng, đóng cửa ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
