Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Phong Xuyên lại lần nữa chật vật bỏ chạy.
“Tiểu Hứa à, được nhà giàu nhận thân, cháu thật sự không định quay về sao? Người ta có tài sản tận năm mươi tỷ đó.” dì Vương hạ giọng hỏi.
Hứa Du Du lắc đầu, đáp:
“Về làm gì chứ? Keo kiệt thấy sợ, cháu chẳng buồn để ý đến anh ta.”
Dì Vương thở dài:
“Không về cũng được, anh ta cũng chẳng giống người làm anh trai gì cả.”
Hứa Du Du lập tức hỏi:
“Dì Vương, dì từng trải rộng rãi, sao lại nói vậy?”
Dì Vương đáp:
“Đã là nhận người thân thì lẽ ra cả nhà phải cùng đến. Vậy mà chỉ mỗi ông anh trai tới, thế là không đủ thành ý rồi.”
Hứa Du Du giơ ngón cái:
“Dì Vương, con mắt nhìn người của dì đúng là đỉnh của chóp!”
Dì Vương được khen thì vui vẻ, nhưng vẫn nhìn sắc mặt của Hứa Du Du, hỏi:
“Tiểu Hứa, cháu không thấy buồn sao?”
“Có gì mà buồn. Trước kia cháu là trẻ mồ côi, sau này cũng cứ coi mình là mồ côi thôi.” – Hứa Du Du đáp.
Dì Vương gật đầu:
“Cháu không muốn nhận thì cũng thôi, nhưng nếu sau này họ cho cháu tiền, thì đừng dại mà không nhận nhé. Dì từng trải rồi, con người ấy mà, có thể chống lại mọi thứ, chứ đừng chống lại tiền.”
Hứa Du Du gật đầu mạnh:
“Dì cứ yên tâm, bây giờ cháu yêu tiền nhất trên đời rồi!”
Dì Vương thấy cô hiểu chuyện, cũng yên lòng, liền hỏi tiếp:
“Tiểu Hứa, cháu thật sự định chuyển đi sao?”
Tuy nơi Hứa Du Du ở là khu ổ chuột, nhưng dì Vương thu tiền thuê nhà rẻ, không sợ thiếu khách. Hứa Du Du nói muốn trả phòng, dì cũng vui vẻ trả lại tiền đặt cọc. Cô vốn là người ít chuyện, lại gọn gàng sạch sẽ, là kiểu khách thuê mà chủ nhà thích nhất. Giờ thấy cô sắp đi, dì Vương cũng có chút không nỡ.
Hứa Du Du đáp:
“Cháu tìm được chỗ tốt hơn rồi.”
Dì Vương không hỏi nhiều, nhận chìa khóa từ tay cô:
“Để dì đưa cháu xuống tầng.”
Rời khỏi khu ổ chuột, Hứa Du Du nhanh chóng vứt chuyện Cố Phong Xuyên ra sau đầu. Giờ cô có tiền rồi, liền chọn cách đi taxi.
Điểm đến: Thang Thần Nhất Phẩm!
Kiếp trước cô từng nghe nói về khu này, nhưng không ngờ lần này chỉ mới hoàn thành một nhiệm vụ mà đã được tặng căn hộ cao cấp ở đây! Chẳng lẽ về sau mỗi lần nhặt được đồ đều có thưởng giá trị vậy sao?
【Do đây là nhiệm vụ đầu tiên, mà ký chủ chưa có bất kỳ bất động sản nào, nên phần thưởng lần này mới đặc biệt phong phú. hệ thống giải thích.
Hứa Du Du lập tức hỏi:
“Vậy sau này thì sao?”
【Bí mật.】
“Căn hộ đứng tên tôi chứ?” Cô hỏi trong lòng.
【Ký chủ yên tâm, hệ thống đã dùng các biện pháp hợp pháp hợp lý để căn hộ đứng tên cô. Sổ đỏ để trong nhà, nhà đã được trang trí đầy đủ, có thể xách vali vào ở ngay.】
Hệ thống ra tay không bao giờ keo kiệt. Căn hộ tặng Hứa Du Du rộng 1.200 mét vuông, là căn "vua" trong khu Thang Thần Nhất Phẩm, giá thị trường hơn 400 triệu tệ.
Kiếp trước, lúc Cố Tuyết Oánh kết hôn, vị hôn phu của cô ta tặng một căn Thang Thần Nhất Phẩm rộng 600 mét vuông, trị giá tầm 200 triệu, khiến cô ta được biết bao người ngưỡng mộ.
Xe đến nơi, nhìn thấy bốn chữ vàng chóe “Thang Thần Nhất Phẩm” trước cổng, trong lòng Hứa Du Du không khỏi có chút sợ hãi. Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước vào.
Không xảy ra cảnh bảo vệ xem thường như trong tiểu thuyết. Bảo vệ chỉ nhẹ nhàng chặn cô lại, lễ phép hỏi có đặt lịch trước không.
“Tôi là chủ căn hộ X tầng X, tên tôi là Hứa Du Du, anh có thể kiểm tra.” – cô nói.
Bảo vệ nhanh chóng xác nhận thông tin, thái độ lập tức trở nên thân thiện hơn:
“Sau khi cô mua căn hộ này vẫn chưa đến làm thủ tục nhận nhà, nên hệ thống chưa nhận diện được. Bây giờ cô có thời gian đăng ký nhận dạng khuôn mặt không?”
Hứa Du Du đi theo nhân viên làm thủ tục nhận dạng khuôn mặt và lấy thẻ thang máy.
Xong xuôi mọi thứ, cô được xe điện của khu chở đến tòa nhà mình ở. Xuống xe, cô lập tức nhìn thấy cánh cửa lớn cực kỳ sang trọng.
Đang băn khoăn không biết vào thế nào, hệ thống lên tiếng:
【Khuôn mặt và dấu vân tay của ký chủ đã được ghi vào hệ thống nhận diện của căn hộ.】
Hứa Du Du đứng trước cửa, nghe “tít” một tiếng, cửa tự động mở ra.
Cô hít sâu một hơi, bước vào.
“Cái này là…”
Cô đi qua hành lang, rẽ qua vách ngăn, liền nhìn thấy cửa kính lớn sát trần chiếm trọn cả bức tường, toàn cảnh sông Hoàng Phố hiện ra trước mắt.
Đây chính là "lầu vương" sao?
Hứa Du Du ngồi phịch xuống chiếc sofa êm ái trong phòng khách, bao nhiêu căng thẳng trong lòng rốt cuộc cũng được thả lỏng.
【Nhiệm vụ nhặt đồ lần hai đã mở, xin ký chủ theo chỉ dẫn đến vị trí mục tiêu.】
Hứa Du Du lập tức phấn chấn, sắp có tiền rồi!
Cô cứ nghĩ sẽ phải ra ngoài bắt xe, thậm chí đã chuẩn bị thuê xe riêng. Không ngờ chỉ dẫn từ hệ thống vẫn nằm trong khu Thang Thần Nhất Phẩm này.
Cô đi dạo khắp khu theo chỉ dẫn, và khi mũi tên dừng lại, cô liền thở dài:
“Cậu nói thật cho tôi biết đi, rốt cuộc cậu là hệ thống nhặt đồ hay là hệ thống nhặt rác vậy?”
【Rác là gì? Chính là báu vật bị đặt sai chỗ!】
Thùng rác trong Thang Thần Nhất Phẩm được thiết kế vô cùng đẹp mắt, rõ ràng là do người thiết kế riêng, hài hòa với toàn cảnh khu dân cư.
Nhưng dù có đẹp đến đâu, nó cũng chỉ là thùng rác mà thôi.
Hứa Du Du bịt mũi định tiến lại gần, thì chợt nghe thấy tiếng chó sủa.
Một chú chó nhỏ màu vàng bẩn thỉu thò đầu ra từ sau thùng rác, đôi mắt ướt rượt trông đáng thương vô cùng.
Mũi tên hệ thống cũng lập tức chuyển hướng, chỉ thẳng vào con chó nhỏ đó.
Mục tiêu nhặt được là sinh vật sống?!
Tuy trong lòng còn nhiều nghi hoặc, nhưng Hứa Du Du vẫn từ từ tiến lại gần con chó nhỏ, nét mặt cũng dịu đi.
Cô rất yêu chó, hồi còn ở cô nhi viện, đám chó hoang quanh đó cũng rất thích cô. Chỉ tiếc ngày đó cuộc sống quá khổ, viện trưởng đã vất vả nuôi bọn trẻ, đâu còn sức mà nuôi thêm chó.
Chú chó này thân hình nhỏ nhắn, tầm cỡ một con corgi, nhưng không có cái mông tròn nổi bật như corgi, trông giống chó lai nhiều hơn.
Dù không phải giống quý, nhưng dưới ánh mắt cầu xin của nó, Hứa Du Du vẫn quyết định mang về nuôi.
May mắn thay, chú chó cũng không sợ cô, để cô tiếp cận và vuốt ve đầu nó. Lông nó cứng và rối, chắc đã lang thang rất lâu.
“Cún ngoan, về nhà với chị nhé?” – Hứa Du Du nhẹ nhàng nói.
Chú chó khẽ sủa một tiếng.
“Đồng ý rồi nhé! Tuyệt quá, chị dẫn em đi mua thức ăn ngay đây!” – Hứa Du Du mừng rỡ nói.
Cô ôm chó nhỏ tới bệnh viện thú y gần nhất, tắm rửa sạch sẽ, tiêm phòng, mua nguyên bộ giường, đồ chơi, thức ăn chó, còn nhờ bệnh viện làm luôn giấy chứng nhận nuôi chó.
Bệnh viện thú y ở trung tâm thành phố dĩ nhiên rất đắt đỏ, nhưng Hứa Du Du có hơn sáu triệu trong tài khoản, cô sẵn sàng chi cho cún cưng.
“Cục cưng, chị đưa em về nhà nhé ~” – Hứa Du Du dắt dây cún trở lại khu dân cư.
Giờ mặt cô đã được nhận diện ở cổng, bảo vệ không cản lại nữa. Chỉ là trong lòng họ có chút thắc mắc: sao tiểu thư Hứa giàu như vậy mà cứ đi bộ ra vào, chẳng lái xe gì cả?
“Dừng xe.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)