Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Phong Xuyên gõ cửa nửa ngày, không ngờ khi cửa vừa mở ra, một cây chổi liền giáng thẳng xuống mặt anh.
Hứa Du Du dùng hết mười phần sức lực, toàn bộ đều nhắm vào mặt của Cố Phong Xuyên mà đánh.
Kiếp trước, Cố Phong Xuyên bị ung thư máu, chính cô là người có tủy tương thích đã cứu sống anh ta. Sức khỏe cô sa sút cũng có phần “công lao” của Cố Phong Xuyên.
Anh ta nhận tủy của cô, cuối cùng lại lấy oán báo ân, còn sai bảo vệ đến đuổi đánh cô, mối hận này Hứa Du Du ghi nhớ rất rõ ràng.
“Cô phát điên cái gì vậy?”
Dù gì Cố Phong Xuyên cũng là đàn ông, mặt bị đánh mấy cái liền giật lấy cây chổi trong tay cô.
Hứa Du Du vui vẻ nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh ta giờ đã có thêm vài vết trầy xước, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ vô tội:
“Ái chà, hóa ra anh không phải là gã say rượu ở tầng trên à, tôi cứ tưởng lại có rác rưởi nào tới gõ cửa quấy rầy.”
Cố Phong Xuyên có cảm giác mình vừa bị mắng, nhíu mày nhìn cô:
“Tôi giống kẻ say rượu lắm sao? Cô từng thấy tên say nào mặc vest chưa?”
Hứa Du Du nhìn anh từ đầu đến chân:
“Anh là ai? Tôi không quen anh, sao cứ gõ cửa tôi mãi thế? Trời nóng như này mà mặc vest, không ngốc thì cũng là bán bảo hiểm, tôi không mua, đi đi đi.”
Cô giật lấy cây chổi, đóng sầm cửa lại, suýt nữa đập trúng mũi của Cố Phong Xuyên.
Anh ta lại gõ cửa, lớn tiếng nói với bên trong:
“Hứa Du Du, tôi có việc quan trọng cần nói với cô. Tôi không phải bán bảo hiểm. Tôi biết cô, cô xuất thân từ cô nhi viện…”
Hứa Du Du nghe vậy mắt đảo vòng, một lát sau lại mở cửa, cầm cây chổi khác đập thẳng lên mặt anh ta:
“Anh đến đây để chê cười tôi đúng không? Tôi đúng là đứa mồ côi không cha không mẹ, chết cả nhà rồi, nên anh tới chế nhạo tôi hả? Tôi đánh chết anh!”
Mặt Cố Phong Xuyên lại bị xước thêm vài đường, anh mới giành lại được cây chổi:
“Sao cô lại phát điên nữa rồi! Tôi đến để nói chuyện nghiêm túc!”
Hứa Du Du quay lưng đi vào nhà, Cố Phong Xuyên sợ cô lại đóng cửa nên đưa tay ra chặn. Hứa Du Du chỉ đợi khoảnh khắc đó, dùng sức đóng cửa mạnh.
“Á!”
Cố Phong Xuyên ôm lấy ngón tay bị kẹp, kêu gào như quỷ, chẳng còn chút phong thái cao quý thường ngày.
Hứa Du Du nghi ngờ nhìn anh:
“Tôi không mời anh vào nhà, sao lại kéo cửa tôi? Anh tự tiện xông vào nhà người khác làm gì? Anh định làm gì? Tôi nói cho anh biết, đừng hòng lừa tôi, có báo cảnh sát tôi cũng không sợ!”
Ngón tay Cố Phong Xuyên sưng tím một vòng, lần gặp mặt này còn khó khăn hơn anh tưởng. Anh sợ Hứa Du Du lại làm loạn nên cố nhịn đau nói:
“Cô có thể là con gái nhà họ Cố. Tôi là anh ruột của cô, tên là Cố Phong Xuyên. Cha chúng ta tên Cố Kiến Minh, cô có thể lên mạng tìm tên ông ấy.”
Anh cứ tưởng Hứa Du Du sẽ đi tra thử, không ngờ cô lại lao vào nhà lấy thêm một cây chổi khác, đập mạnh vào mặt anh:
“Không bán được bảo hiểm nên chuyển sang lừa đảo à? Tôi đánh chết anh đồ lừa đảo!”
Lần này Cố Phong Xuyên không dám chần chừ, chạy như bị ma đuổi xuống lầu.
Mười phút sau, anh ta quay lại, lần này dẫn theo cả bà chủ nhà.
“Tiểu Hứa, mở cửa đi, là dì Vương đây.” bà chủ nhà gọi.
Hứa Du Du mở cửa, cảnh giác nhìn Cố Phong Xuyên.
Bà chủ nhà nói:
“Tiểu Hứa à, dì Vương lên mạng tra thử rồi, cậu này đúng thật là tổng giám đốc của Tập đoàn Cố thị đấy. Năm đó con bị bế nhầm ở bệnh viện, bây giờ con sắp trở thành thiên kim tiểu thư nhà giàu rồi!”
Hứa Du Du nửa tin nửa ngờ, hỏi:
“Giàu cỡ nào?”
Ánh mắt Cố Phong Xuyên thoáng hiện vẻ khinh bỉ, nghĩ thầm: trẻ con lớn lên trong cô nhi viện, trong đầu chỉ có tiền.
“Ba tôi có tài sản hơn 50 tỷ. Nhà họ Cố chúng tôi là hào môn bậc nhất ở thành phố Thượng Hải. Sau khi cô trở về nhà họ Cố, sẽ không phải sống ở nơi tồi tàn thế này nữa.” anh ta đầy kiêu ngạo nói.
Hứa Du Du nhìn anh bằng ánh mắt còn khinh bỉ hơn:
“Hào môn nhận thân à? Tài sản 50 tỷ? Tôi sang nhà hàng xóm chơi còn biết mang theo hai quả táo, anh đến nhận người thân mà tay không?”
Bà chủ nhà dì Vương nghe vậy gật đầu lia lịa:
“Tiểu Cố à, như vậy là không được rồi. Làm khách phải có lễ nghi. Nhà anh giàu như vậy, sao lại keo kiệt thế? Ít nhất cũng phải viết một tấm séc làm quà gặp mặt cho em gái chứ!”
Hứa Du Du lập tức quay sang dì Vương:
“Thấy chưa, giả vờ đấy, không có tiền.”
Dì Vương cũng gật đầu mạnh:
“Nổ cho to, rốt cuộc cũng chỉ là hạng sĩ diện hão thôi.”
Cố Phong Xuyên biết rõ đây là trò khích tướng, nhưng vẫn không nhịn được. Dù sao Hứa Du Du nhìn rất giống bà ngoại anh lúc trẻ, nhà họ Cố cũng đã xác định thân phận của cô, xét nghiệm ADN chỉ là thủ tục.
Anh lập tức lấy séc ra, khi viết số còn cố tình dùng sức, như thể từng nét chữ là viết lên mặt Hứa Du Du vậy.
“Cô không phải chỉ muốn tiền sao?” Cố Phong Xuyên ném tấm séc cho cô.
Hứa Du Du liếc qua, bĩu môi chậc chậc hai tiếng:
“Tài sản 50 tỷ mà chỉ đưa có 1 triệu? Bố thí ăn xin à? Tôi cứ tưởng giàu lắm cơ.”
Ánh mắt Cố Phong Xuyên lạnh đi, thầm nghĩ: quả nhiên Hứa Du Du ham mê phú quý, liền hỏi:
“Vậy cô muốn bao nhiêu?”
“Mười tỷ, để tôi xem thực lực của các người.” Hứa Du Du cười nói.
Ánh mắt Cố Phong Xuyên lập tức sắc bén:
“Cô đúng là điên rồi!”
“Hai người có 50 tỷ mà một phần năm cũng không nỡ đưa, anh gọi đây là nhận người thân à? Xem ra các người cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với tôi.” – Hứa Du Du nói đầy lý lẽ.
Cố Phong Xuyên nói:
“Tôi không thể đưa cô nhiều tiền như vậy. Tài sản của nhà họ Cố phần lớn là tài sản cố định, không phải tiền mặt.”
Hứa Du Du nói:
“Vậy thì biệt thự ở trung tâm thành phố, cho tôi 10 căn, tương đương 10 tỷ là được, tôi không kén chọn.”
Cố Phong Xuyên siết chặt nắm đấm:
“Tài sản trong nhà phần lớn đều đứng tên ba mẹ. Nhưng nếu cô trở về nhà, sẽ không còn phải sống khổ sở thế này nữa. Tôi và ba mẹ sẽ bảo vệ cô…”
Nghe tới đây, Hứa Du Du liền tức giận. Kiếp trước cô cũng tin vào những lời dối trá này, tưởng rằng trở về hào môn là có nhà, ai ngờ đi vào bằng chân, ra khỏi đó lại bằng cáng. Cô vo tấm séc lại rồi ném lên người Cố Phong Xuyên:
“Nhà không cho, tiền thì nhỏ giọt, tôi còn chẳng chắc séc này có rút được không nữa. Anh gọi đây là hào môn nhận thân à? Cút nhanh đi!”
Cố Phong Xuyên nhịn không được nói:
“Sao cô lại ăn nói thô lỗ thế? Còn đánh người, chẳng giống con gái chút nào…”
Hứa Du Du lại vung chổi đánh tiếp:
“Tôi chính là đứa mồ côi chết cha chết mẹ chết anh trai, anh giỏi thì đánh lại tôi đi! Cút mau!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


