Xuân Hiểu ngồi bên bếp củi, ánh lửa hắt lên gương mặt non nớt.
“Cha, con đã nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, con không cam lòng bị giam mình ở Tây Bắc. Cho nên con cũng muốn liều mình xông pha một lần. Dương gia dựa vào tam thúc đã bao nhiêu năm, con cảm thấy cha nên tiếp nhận sự mượn sức của Lưu giáo úy.”
Dương lão nhị trầm giọng đáp:
“Cha và nương con cũng đã bàn bạc qua rồi, đợi sau vụ thu hoạch sẽ tiếp nhận lời mời của Lưu giáo úy.”
Hắn mới là người chống đỡ cả gia đình này, vốn dĩ trách nhiệm ấy phải do hắn gánh vác. Những năm qua, hắn chỉ mong thê tử và nữ nhi được bình an.
Chỉ là thế sự không chiều lòng người. Chỉ khi hắn đủ mạnh, mới có thể bảo vệ được những người mình yêu thương.
Xuân Hiểu khẽ thở dài. Trong ký ức của nàng, cha từng vì bị Trương Sơn làm khó mà cuối cùng cũng tiếp nhận sự mượn sức của Lưu giáo úy. Đáng tiếc, chỉ một năm sau, Lưu giáo úy thất thế vì đấu đá quyền lực, không giúp được cha bao nhiêu.
Dương lão nhị giơ tay xoa đầu khuê nữ.
“Khuê nữ, cha chỉ mong con sống vui vẻ. Đáng tiếc, thế đạo không cho phép. Nếu đã vậy, con muốn làm gì, cha đều ủng hộ.”
Đây là bảo bối mà hắn và thê tử cầu suốt năm năm mới có được. Mấy ngày gần đây, mỗi đêm hai người đều mơ thấy khuê nữ. Trong mộng, lần nào cũng là cảnh đứa nhỏ đứng bên thi thể của bọn họ, bi thương đến tột cùng.
“Cha, đời này, một nhà ba người chúng ta nhất định sẽ bình an đến già.”
Tiểu cô nương mười hai tuổi nói ra lời ấy với giọng điệu đặc biệt nghiêm túc, trong đáy mắt là sự chín chắn hoàn toàn không hợp với tuổi tác.
“Được, cha tin Hiểu Hiểu.”
Hai cha con tràn đầy ôn tình.
Trong phòng, Trương Uyển Thanh đứng đó, gương mặt méo mó. Nàng ta không hiểu, vì sao cha mẹ nàng không thương nàng? Vì sao cái đứa Xuân Hiểu mập mạp ấy lại có được tất cả?
Bữa sáng do con dâu thứ hai của đại phòng chuẩn bị. Đại phòng có hai nhi tử, hai nữ nhi, tiểu nhi tử năm nay vừa thành thân, nên đại bá mẫu Tề thị cũng nhẹ gánh hơn nhiều.
Ăn xong, Dương lão gia tử lên tiếng:
“Chốc nữa thúc gia các con sẽ tới, chúng ta trực tiếp sang Trương gia.”
Dương lão nhị bị khuê nữ khẽ kéo áo, liền hắng giọng nói:
“Cha, căn nguyên chuyện nhị tỷ hòa ly là do mất hài tử. Chỉ cần tìm được đứa bé, nhị tỷ cũng không cần hòa ly nữa.”
Dương lão đầu còn tưởng lão nhị sẽ nói ra biện pháp gì, kết quả chỉ có vậy.
Dương lão đại khó xử lên tiếng:
“Nhị đệ, chúng ta cũng muốn tìm, nhưng hài tử đã lạc mất hai ngày rồi.”
Dương lão nhị ngừng lại một chút, tiếp tục nói:
“Con có quen biết Lưu giáo úy. Chờ lát nữa Trương gia tới, con sẽ dẫn Trương Sơn đi tìm Lưu giáo úy.”
Dương lão gia tử không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng vợ chồng lão nhị vì thanh danh của Xuân Hiểu nên mới tỏ ra tích cực, ngữ khí vui vẻ hẳn lên:
“Được, được.”
Dương lão đại và thê tử cũng thở phào nhẹ nhõm. Dương lão tam thì nhíu mày, mở miệng nói:
“Nhị ca, huynh chỉ là quen biết Lưu giáo úy, hắn thật sự nguyện ý bỏ ra nhiều công sức giúp đỡ sao?”
Dương lão nhị ho khan một tiếng.
“Năm đó ta từng cứu Lưu giáo úy một mạng, chỉ là liên lụy quá lớn, không tiện tuyên dương ra ngoài.”
Dương lão gia tử: “......”
Lão nhị này giấu thật sâu. Trong lòng lão gia tử không khỏi hối hận, năm đó vì nghe lời đoán mệnh mà đưa con thứ hai đi chùa, mấy năm xa cách, khúc mắc đến nay vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan.
Lúc này Dương lão đại và Dương lão tam đều không nói thêm lời nào.
Đại bá mẫu Tề thị cũng không bận tâm nhị đệ có che giấu hay không. Trong lòng nàng chỉ cần biết một điều: Lưu giáo úy chịu ra tay, nhị cô không hòa ly, thanh danh nữ nhi Dương gia liền không bị ảnh hưởng.
Cả nhà như trút được mây mù hôm qua, trên mặt ai nấy đều lộ ý cười. Chỉ riêng Trương Uyển Thanh là không vui.
Xuân Hiểu cao hứng nhe răng cười với Trương Uyển Thanh. Dương nhị cô nếu hòa ly mà mang theo Trương Uyển Thanh trở về thì nghĩ cũng đừng nghĩ. Hai mẹ con này vẫn nên bị khóa chặt ở Trương gia, tra tấn lẫn nhau thì hơn.
Trương Uyển Thanh tay run dữ dội. Nàng ta không nên đi cầu tiểu biểu muội. Nếu đệ đệ thật sự bị tìm về thì phải làm sao?
Trương gia rất nhanh đã tới Dương gia. Dương lão nhị lặp lại lời đã nói trên bàn cơm, sắc mặt người Trương gia rõ ràng thả lỏng hơn.
Trương Sơn kích động nói:
“Ngộ Diên, bây giờ chúng ta đi luôn chứ?”
Dương lão nhị không nói nhiều, liền gật đầu. Lúc này, Xuân Hiểu mặc một thân nam trang, theo cha đi ra ngoài.
Hai nhà thật sự không để ý đến nàng. Đến khi phát hiện thì Xuân Hiểu đã ngồi trên xe ngựa.
Dương lão gia tử trợn tròn mắt.
“Hiểu Hiểu, mau xuống xe.”
Dương lão nhị ho khan một tiếng.
“Cha, về sau Hiểu Hiểu chính là trụ cột của nhị phòng, con mang nàng theo để mở mang kiến thức.”
Dương lão đầu từng nghĩ nhị phòng sẽ kén rể, nhưng mang theo khuê nữ đi làm việc thì thật sự chưa từng nghĩ tới.
“Hồ nháo.”
Đáng tiếc, Dương lão nhị và Xuân Hiểu coi như không nghe thấy, thúc giục Trương Sơn đánh xe rời đi.
“Mấy ngày nay nha môn bắt bọn buôn người, gần đây bọn chúng không dám hành động. Chúng ta định tới nơi lạc mất hài tử tìm thử manh mối, cho nên muốn nhờ huynh điều vài người đi theo. Nếu có tin tức, còn cần huynh hỗ trợ.”
Lưu giáo úy nghe Dương Ngộ Diên tìm mình giúp đỡ, trong lòng rất cao hứng.
“Được, ta lập tức điều người.”
Chỉ chốc lát sau, Lưu giáo úy dẫn theo mười hộ vệ.
“Các ngươi tìm manh mối thì đừng gióng trống khua chiêng. Đây đều là hộ vệ trong phủ, các ngươi cứ dùng trước. Đợi có tin tức thì báo ta, ta sẽ tự mình dẫn người đi bắt.”
Dương lão nhị liên tục cảm tạ.
“Cảm ơn Lưu đại ca.”
“Khách khí. Ngươi với ta là huynh đệ từng cùng nhau qua sinh tử.”
Xuân Hiểu từ đầu đến cuối đều như người trong suốt. Đến khi tới con phố nơi lạc mất hài tử, nàng mới làm bộ đi tới đi lui, xem xét khắp nơi.
Nàng hoàn toàn dựa vào ký ức kiếp trước, lặng lẽ dẫn cha đi về phía sào huyệt bọn buôn người.
Tây Ninh thành nàng không dám nói là quen thuộc, nhưng những tuyến đường quan trọng thì vẫn nhớ rõ.
Trong ký ức của nàng, nửa tháng sau bọn buôn người bị bắt. Khi đó Dương gia từng theo Dương nhị cô hỏi thăm, đáng tiếc nhi tử của Trương Sơn đã sớm bị đưa đi.
Đoàn người theo Xuân Hiểu tiến vào khu Tây Ninh. Nơi này gần thảo nguyên, nghề đồ tể đã hình thành chuỗi sản nghiệp, khắp khu vực đều là xưởng giết mổ.
Trương Sơn che mũi, ngăn mùi máu tanh, giọng đầy sốt ruột.
“Ngươi xác định Hiểu Hiểu không phải đang hồ nháo?”
Dương lão nhị không vui.
“Khuê nữ ta của thông tuệ nhất, nàng nhất định phát hiện được gì đó.”
“Ha hả.”
Dương lão nhị đúng là nữ nhi nô. Hắn thật không nên ôm hy vọng!
Xuân Hiểu dẫn mọi người tới trước một xưởng giết mổ nhỏ. Nàng dò hỏi mấy hộ xung quanh, xác nhận nơi này đã hai ngày không mở cửa.
Xuân Hiểu giả vờ hưng phấn.
“Cha, chỗ này nhất định có vấn đề.”
Dương lão nhị nghe vậy, lập tức gọi một hộ vệ đi báo tin cho Lưu giáo úy, lại phân phó chín người còn lại tìm xem có cửa sau hay không.
Trương Sơn: “??”
Không hiểu. Vừa rồi không phải đã hỏi rõ rồi sao?
Dương lão nhị và Xuân Hiểu ghé sát nhau thì thầm. Môi Trương Sơn run run.
“Các ngươi có nghĩ tới hậu quả nếu không tìm được bọn buôn người không?”
Hắn tự nhận mình gan lớn, nhưng cũng không lớn đến mức như hai cha con này!
Xuân Hiểu ngẩng đầu nhìn bầu trời. Nàng cũng thấy bản thân có chút không đáng tin, nhưng biết làm sao được, ai bảo nàng có ký ức đời trước. Để hợp lý hơn, nàng còn từng cẩn thận quan sát qua.
Bọn buôn người nhất định có người theo dõi. Hành tung của bọn họ đã bị phát hiện, chỉ là bên nàng người đông hơn!
Xuân Hiểu vừa đi vừa quan sát bốn phía, tai nghe tám hướng. Bỗng thấy một lão bà tử lén lút, nàng liền sải bước lao tới, ấn người xuống đất.
Thầy lão bà tử gương mặt hiền từ. Láng giềng xung quanh lập tức chỉ trích Xuân Hiểu:
“Ngươi là nha đầu nhà ai, sao lại tùy tiện đánh người như vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
