Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền thị theo ánh mắt của khuê nữ nhìn sang, khẽ cau mày.
“Dung mạo như vậy, ở Tây Bắc đúng là tai họa.”
Dương lão nhị cẩn thận đánh giá một lượt, rồi hỏi.
“Con gái, con thích kiểu đó sao?”
Xuân Hiểu trừng to mắt.
“Không, con không thích. Một chút cũng không thích.”
Sợ lão cha không tin, nàng còn phủ nhận liền ba lần.
Điền thị không nhịn được bật cười.
“Nhìn kìa, chàng dọa khuê nữ rồi.”
Dương lão nhị đáy mắt lộ vẻ tiếc nuối.
“Tiểu tử đó lớn lên thật tốt. Khuê nữ của ta cũng xinh, hai người mà sinh con, nhất định là đẹp.”
Xuân Hiểu bất đắc dĩ lên tiếng.
“Cha, nhà mình không quyền không thế, dung mạo như vậy căn bản không che chở nổi.”
“Khuê nữ nói rất đúng, chàng đừng có nghĩ bậy.”
Trong lòng Xuân Hiểu thầm nghĩ, hơn nữa giữa Từ Gia Viêm và nàng cũng không có nhân duyên gì. Hai người chỉ có quan hệ cùng nhau báo thù mà thôi.
Điền thị thấy khuê nữ nói năng nhẹ nhàng, tâm trạng cũng thả lỏng hơn không ít. Đến hôm nay, nàng đã hoàn toàn tin rằng khuê nữ thật sự xuyên trở về. Điền thị vuốt nhẹ bàn tay thịt mum múp của con, trong lòng không dám nghĩ con gái đã phải chịu bao nhiêu khổ sở.
Một nhà ba người nói mãi không hết chuyện. Dương lão nhị và vợ đều cố ý tránh né những đề tài không vui.
Thượng Biên thôn, nơi Điền gia sinh sống, nói là thôn chi bằng nói là trấn nhỏ. Trên trấn có cửa hàng, có cả tư thục. Mấy năm nay, Điền gia đã mở tư thục tại Thượng Biên thôn.
Xe bò vừa dừng, Xuân Hiểu liền nhanh nhẹn nhảy xuống. Trong ký ức của nàng, sau khi Dương gia bị diệt, Trương gia e ngại Điền gia nên đã không ít lần ra tay với mấy vị biểu ca. Đến khi nàng báo thù thành công, người của Điền gia cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
“Ông ngoại, con tới thăm ông đây.”
Điền lão gia tử đang phơi sách trong sân, nghe thấy giọng ngoại tôn nữ liền đáp.
“Ai da, tiểu béo béo tới rồi à?”
Xuân Hiểu lập tức không hài lòng.
Điền lão gia tử vốn rất thương nữ nhi. Năm xưa trên đường lưu đày, nữ nhi bị tổn hại thân thể, chuyện đó vẫn luôn là khúc mắc trong lòng ông. Mỗi lần đối diện với nữ nhi, ông đều yếu giọng đi vài phần.
“Được, được, sau này cha không gọi nữa.”
Xuân Hiểu cười trộm. Từ sau khi bà ngoại qua đời, người ông sợ nhất chính là mẫu thân nàng.
“Ông ngoại, hai cữu cữu và các biểu ca đâu rồi ạ?”
Điền lão gia tử lấy bánh điểm tâm, đút cho ngoại tôn nữ.
“Sắp tới vụ thu, nha môn gọi bọn họ đi làm phòng thu chi rồi.”
Điền lão gia tử nhắc đến con cháu, thần sắc liền trầm xuống. Điền gia ba đời không thể tham gia khoa cử. Rõ ràng con cháu đều có thiên phú đọc sách, vậy mà bởi vì ông không thể xoay mình trong khoa cử, con cháu cũng bị liên lụy.
Xuân Hiểu lấy một miếng điểm tâm nhét vào miệng ông ngoại. Nàng thật ra có biện pháp giúp Điền gia lập công, nhưng hoài bích có tội, công lao quá lớn đổi lấy thường chỉ là họa sát thân.
“Ông ngoại, công khóa ngài giao con đều làm xong rồi, ngài có muốn kiểm tra thử không?”
Điền lão gia tử vuốt râu, gật đầu.
“Được, được.”
Đợi lão gia tử nhìn thấy nét chữ của ngoại tôn nữ, ánh mắt liền mang theo vài phần xem xét. Một tháng không gặp, ngoại tôn nữ giống như đã thay đổi rất nhiều. Trước kia nét chữ đại khí như nam nhi, nay lại thêm mấy phần sắc bén.
Xuân Hiểu vẫn ung dung ăn điểm tâm, không hề bị ảnh hưởng. Ông ngoại đã là người có kinh nghiệm thi cử vượt giai cấp, vốn là người thông minh bậc nhất, phát hiện ra thay đổi của nàng cũng là chuyện bình thường.
Điền thị không phải không tín nhiệm phụ thân, chỉ là phụ thân không chỉ có một mình nàng, còn nữ nhi thì lại là tất cả của nàng. Kỳ ngộ của nữ nhi, chỉ có thể để một nhà ba người biết.
Dương lão nhị rất sợ nhạc phụ, nhưng chuyện liên quan đến khuê nữ, vẫn phải cắn răng mở miệng.
“Ha ha, cha, chữ to của Hiểu Hiểu càng ngày càng đẹp.”
Điền lão giao tử không để ý đến con rể, quay đầu nhìn thẳng vào mắt nữ nhi. Cuối cùng ông khẽ thở dài, con cháu tự có phúc của con cháu.
“Quả thực tiến bộ không ít.”
Xuân Hiểu lén đưa cho cha một miếng điểm tâm. Dương lão nhị lập tức nở nụ cười ngây ngô.
“Cha không ăn.”
Trong nhà chỉ có mình Điền lão gia tử, Dương lão nhị cũng không làm nhiều món. Ăn xong thì trời cũng sắp tối.
Điền lão gia tử nhìn sắc trời.
“Đêm nay ở lại đi.”
Dương lão nhị lắc đầu.
“Ngày mai còn phải đi Trương gia, đêm nay phải về.”
Sắc mặt Điền lão gia tử lập tức trầm xuống. Ông không phải người thích nói xấu sau lưng, nhưng đối với Dương gia nhị cô nương thì không có nửa điểm thiện cảm.
Mấy năm nay, bởi vì nữ nhi chỉ có một ngoại tôn nữ, Dương nhị cô nương không ít lần nói lời khó nghe sau lưng.
Dương lão nhị sờ sờ mũi. Nhị tỷ của hắn quả thực không biết làm người, người thân đều bị nàng đắc tội hết.
“Cha, chúng con về trước.”
Điền lão gia tử phất phất tay, ánh mắt tiếc nuối nhìn theo ngoại tôn nữ. Đây sao lại là một nha đầu chứ?
Nếu là tiểu tử, có thể thi khoa cử, không chỉ che chở được Dương gia, còn có thể kéo theo hậu bối Điền gia. Đáng tiếc, thật đáng tiếc!
Trên đường về, ngồi trên xe bò, Điền thị có chút không vui.
“Một bữa cơm, cha ta nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần, nói Hiểu Hiểu sao lại không phải là con trai.”
Dương lão nhị cẩn thận liếc nhìn khuê nữ, thấy nàng không để trong lòng, liền cười nói.
“Điền gia ba đời không thể thi khoa cử, cha chỉ là vừa mừng vì khuê nữ thừa hưởng được sự thông tuệ của Điền gia, lại vừa tiếc nàng bị hạn chế bởi thân phận nữ nhi.”
Điền thị trợn trắng mắt.
“Cha ta từ thân phận áo vải từng bước thi khoa cử tới làm quan trong kinh, chàng đừng nghĩ lão nhân gia đơn giản như vậy. Năm đó nếu không phải bị thông gia liên lụy, Điền gia cũng sẽ không gặp nạn.”
Dương lão nhị có chút chột dạ, không dám nhìn thê tử. Nếu Điền gia không gặp nạn, hắn cũng không cưới được nàng.
Trở lại Dương gia, các phòng đều đã thắp đèn dầu. Xuân Hiểu ngáp một cái, bước xuống xe bò.
Điền thị kéo khuê nữ về phòng.
“Đừng ngủ vội, chờ cha con đốt nóng giường đất rồi hẵng ngủ.”
“Dạ.”
Giọng nàng còn mang theo buồn ngủ, trong đầu chỉ muốn chui vào ổ chăn.
Điền thị buồn cười nhìn khuê nữ. Dáng vẻ lười nhác ấy, thật khó mà tưởng tượng nàng đã trải qua hai đời người.
Cuối cùng Xuân Hiểu vẫn không chống nổi cơn buồn ngủ. Khi nàng tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rõ.
Xuân Hiểu nhanh nhẹn đứng dậy, rửa mặt súc miệng đơn giản rồi đứng tấn. Khi còn nhỏ, cha sợ nàng thân thể yếu ớt, từ bé đã dạy nàng một chút công phu, nếu không nàng cũng không thể xông lên đánh người.
Nàng nhìn thấy Trương Uyển Thanh liền trực tiếp làm lơ. Cho dù không có thù hận, nàng và Trương Uyển Thanh cũng không hợp, tình cảm giữa hai người gần như bằng không.
Trương Uyển Thanh cố gắng giữ sắc mặt, suy nghĩ một chút rồi vẫn tiến lên.
“Biểu muội.”
Thấy biểu muội không đáp, nàng ta lại dịu giọng mở miệng.
“Nhị cữu quen Lưu giáo úy, muội có thể bảo nhị cữu tìm Lưu giáo úy gây áp lực lên cha ta được không?”
Xuân Hiểu lúc này mới nhấc mí mắt lên.
“Không thể.”
Trong mắt Trương Uyển Thanh ngấn lệ.
“Biểu muội, ta không muốn cha mẹ hòa li. Muội giúp ta được không? Nhị cữu rất nghe lời muội.”
“Muốn nhị cô không hòa li cũng đơn giản thôi, chỉ cần tìm lại đệ đệ của tỷ là được. Biểu tỷ, tỷ thật sự không biết đệ đệ mình đã chạy đi đâu sao?”
Nói xong, Xuân Hiểu nhìn chằm chằm vào Trương Uyển Thanh.
“Ta làm sao biết được. Biểu muội không giúp thì thôi.”
Dứt lời, Trương Uyển Thanh hoảng hốt chạy về phòng, như thể sợ Xuân Hiểu nhìn ra điều gì.
Xuân Hiểu khẽ chép miệng, quay sang bên cạnh cha đang chẻ củi.
“Cha, người là tục gia đệ tử của cổ tự, con là nữ nhi của người, làm việc thiện cũng là lẽ nên.”
Dương Ngộ Diên mỉm cười nhìn khuê nữ làm nũng.
“Cho nên?”
Xuân Hiểu vẫy tay gọi cha lại gần, giọng chỉ đủ cho hai cha con nghe.
“Trong nhà ta bắt được bọn buôn người. Người buôn người, ai cũng có thể giết.”
Dương lão nhị phải một lúc mới phản ứng lại.
“A?”
“Cha, trong trí nhớ của con, bọn buôn người này bắt nhầm người, nửa tháng sau sẽ bị bao vây tiêu diệt.”
Dương lão nhị lập tức hiểu ra.
“Con biết ổ của bọn buôn người, còn chắc chắn đám trẻ này chưa bị chuyển đi?”
“Đúng vậy. Trương gia hai ngày trước vừa lạc mất con, Trương Sơn cầu khắp nơi tìm tung tích. Bọn buôn người không dám mang theo hài tử chạy loạn, nhất định còn ở ổ.”
Giọng Dương lão nhị do dự.
“Chỉ là bọn buôn người đều là kẻ liều mạng, quá nguy hiểm.”
Bọn buôn người đều đáng chết, nhưng hắn không muốn khuê nữ mạo hiểm. Một khi đã chọc phải, nếu không thể một lưới bắt hết, ngày sau tất sẽ bị trả thù. Sau lưng bọn buôn người, nhất định có chỗ dựa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
