Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 26: Của Cải Quá Dày

Cài Đặt

Chương 26: Của Cải Quá Dày

Xuân Hiểu cúi đầu tiếp tục phân nhặt lông dê, không thèm ngẩng lên. Dương lão nhị sờ sờ mũi, có chút lúng túng.

“Khuê nữ, con vừa mới khỏi bệnh nặng, cha sợ dọa đến con.”

Dương lão gia tử nghe vậy thì trợn trắng mắt, giọng âm dương quái khí.

“Khuê nữ của con gan to đến mức nào, ngay cả mạng mình cũng dám đem ra đánh cược, còn có chuyện gì dọa được nó?”

Dương lão nhị cười gượng một tiếng, nhịn không được đưa tay kéo nhẹ bím tóc trên đầu con gái, giọng nói đầy chột dạ.

“Cha, cha… ngài biết rồi à?”

“Hừ! Các con cứ quen chiều nó đi, đến ngày nào đó nó đâm thủng cả bầu trời, ta xem các con thu dọn thế nào!”

Dương lão nhị quyết định trước mắt không tranh cãi với lão nhân, kẻo mọi hỏa khí lại trút hết lên đầu mình. Hắn ngồi xổm xuống bên cạnh con gái.

“Những chuyện con dặn cha, cha đều làm xong cả rồi. Con xem, Từ gia tự biết đuối lý, còn bồi thường không ít đồ.”

Xuân Hiểu không giận thật, nàng chỉ muốn trêu cha một chút. Lau khô tay, nàng đưa cho cha một viên kẹo sữa.

“Cha làm việc, con yên tâm.”

Dương lão nhị được khen, khóe miệng kéo dài tới tận mang tai.

“Kẹo sữa do khuê nữ làm đúng là ngon thật.”

Năm nay triều đình cấp lương thảo không đủ, đồ ăn trong doanh trại chỉ đủ no bụng, mùi vị thì khó nói thành lời. Nếu không phải sắp vào đông cần đối phó Hung Nô, binh doanh có thể có năm phần no đã là không tệ rồi.

Túi bạc này hơn ba mươi lượng. Nàng không rõ Từ gia bán con gái được bao nhiêu, nhưng tính sơ cũng biết không hợp lý. Từ gia không chỉ xây nhà, còn nuôi con gái như kiều hoa, cả nhà ăn mặc đều tốt. Tiền bán hai đứa con gái căn bản không đủ chi tiêu.

Dương lão nhị ngồi xổm một lúc thấy mỏi, liền ngồi bệt xuống đất, vừa vụng về giúp con gái nhặt lông dê, vừa nói:

“Từ gia cũng sẽ không đem hết gia sản ra bồi thường, ai biết rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu bạc.”

Dù sao hắn nhìn một vòng, cây gậy trong tay Từ lão gia tử cũng là thứ vật liệu tốt, không phải bán con gái là có thể dùng được.

Xuân Hiểu đem bạc trang sức chia cho nãi nãi và nương. Nàng không thích tơ lụa, nhưng nương cùng nãi nãi nhất định thích, vừa hay mỗi người một bộ.

Tiền bạc đếm ra hai mươi lượng, mười lượng còn lại nàng gói kỹ, đưa cho Từ Thanh Hà.

“Chỗ bạc này ngươi cầm lấy, tới Kháo Sơn trấn còn phải chi tiêu.”

Dương lão thái thái mấp máy môi. Bà cảm thấy cháu gái cứu mạng hai đứa nhỏ Từ gia đã là ân tình trời biển, sao còn đưa thêm bạc?

Dương lão gia tử đưa tay ngăn thê tử lại, lắc đầu ra hiệu đừng xen vào.

Từ Thanh Hà không dám nhận, quay đầu nhìn đệ đệ. Thấy Từ Gia Viêm gật đầu, nàng mới nhận lấy túi bạc.

“Đại ân của cô nương không biết lấy gì báo đáp, ta nguyện dùng cả đời để báo đáp cô nương.”

Dương lão nhị quan sát kỹ tỷ đệ Từ Gia Viêm, rồi từ trong ngực lấy ra hai tờ khế thư.

“Đây là khế thư do gia gia các ngươi viết, đem các ngươi… giao cho khuê nữ ta.”

Chỉ cần cầm khế thư, liền có thể đến nha môn làm khế bán thân.

Đồng tử Từ Gia Viêm co rút lại. Ngược lại, Từ Thanh Hà lại vô cùng bình thản so với bị giày xéo đến chết, nàng thà làm nô tỳ còn hơn.

Xuân Hiểu nhận lấy khế thư, lật xem nhanh một lượt.

“Ta không hy vọng có một ngày phải cầm thứ này đi nha môn. Các ngươi hiểu chứ?”

Từ Gia Viêm đứng dậy, cúi người vái thật sâu.

“Tạ cô nương nhân từ.”

Xuân Hiểu lộ vẻ nghiền ngẫm. Nàng chưa từng cho mình là người nhân từ.

Khế thư vốn chẳng có bao nhiêu tác dụng, thứ thật sự hữu dụng… là Từ Thanh Hà.

Thấy canh giờ đã muộn, Dương lão nhị có chút ngại ngùng hỏi:

“Khuê nữ…con còn kẹo sữa không?”

“Còn một ít, con mang hết cho cha. Đợi con làm thêm rồi lại gửi cho cha.”

Dương lão nhị thấy Hà Sinh cùng mấy người đã cho ngựa ăn xong.

“Được, vậy mang hết lên. Chúng ta phải vội trở về.”

Điền thị có chút không nỡ, nhưng cũng biết trượng phu trên người có trách nhiệm.

“Chàng phải tự chăm sóc cho tốt, thiếu gì thì gửi tin về.”

Trong lòng Dương lão nhị ấm áp, thấy thê tử không gầy đi, vẫn không nhịn được dặn lại:

“Ừ, nàng cũng phải giữ gìn thân thể.”

Dương lão gia tử thấy con trai không nói thêm gì nữa, mắt trợn trừng.

“!!”

Dặn dò hết vợ với con rồi, quên luôn cha mẹ à?

Dương lão nhị bắt gặp ánh mắt của cha, cố ý trêu một chút. Lần này lão gia tử cùng lão thái thái làm hắn vô cùng cảm động. Đi được mấy bước, hắn quay lại ôm lấy cha một cái.

“Cha, nương, hai người giữ gìn thân thể.”

Nói xong, Dương lão nhị xoay người lên ngựa, roi ngựa giương lên, thoáng chốc đã đi xa.

Dương lão đầu “……”

Nuôi con trai bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên được con trai ôm. Hốc mắt ông bỗng đỏ lên, miệng lẩm bẩm:

“Tiểu tử thúi.”

Vì có tỷ đệ Từ Gia Viêm ở lại, Xuân Hiểu không theo nương về Dương gia ở ngay, đợi ăn xong bữa tối mới quay về.

Vừa về đến sân Dương gia, nàng đã bị nhị đường tỷ ôm chặt. Xuân Uyển ôm khóc nức nở:

“Muội dọa ta sợ chết khiếp! Đồ lòng dạ ác độc, ta tới thăm muội mà muội cũng chẳng chịu nói với ta mấy câu!”

Xuân Hiểu vỗ vỗ lưng đường tỷ.

“Tỷ gào to như vậy, ta sợ tỷ hỏng giọng.”

Thật ra là vì nàng ngày nào cũng phải kêu to báo bình an, thấy có hơi ngốc, nên dứt khoát không kêu nữa.

Xuân Uyển buông nàng ra, véo má đường muội.

“Lo lắng vô ích! Muội không những không ốm, còn béo ra.”

Xuân Hiểu cũng thấy dạo này mình được nuôi tốt.

“Đại tỷ khá hơn chưa?”

“Khá hơn nhiều rồi, giờ đã ăn được cơm.”

Tề thị kéo Xuân Hiểu lại, lo lắng hỏi:

“Trên người con có để lại sẹo rỗ không?”

Dù Hiểu Hiểu có phải kén rể hay không, con gái nhà ai mà chẳng yêu cái đẹp.

Xuân Hiểu giơ tay trái lên cho đại bá mẫu xem.

“Chỉ có mấy vết nhạt trên mu bàn tay thôi.”

Tề thị nhìn kỹ, trên mặt cuối cùng cũng có nụ cười.

“Tốt, tốt, đúng là đứa trẻ có đại phúc khí.”

Dương lão gia tử hài lòng gật đầu.

Mấy người con dâu đều là người phẩm hạnh đoan chính, ánh mắt ông cùng lão bà tử quả nhiên không sai. Thê tử tốt không chỉ vượng nhà, còn có lợi cho sự đoàn kết của cả gia tộc.

Buổi tối, cả nhà làm một bàn đầy thức ăn cho Hiểu Hiểu, còn nấu mấy món canh bổ dưỡng.

Dương lão thái thái nhìn thể trạng khỏe mạnh của tiểu tôn nữ, nghĩ thầm: Bổ thêm nữa, e là một quyền cũng có thể đánh chết sói.

Ăn xong bữa tối, Xuân Hiểu không về căn nhà thuê ngay, mà vòng sang nhà Quan gia.

Quan bá mẫu kéo nàng lại, hỏi han một hồi.

“May mà con không sao.”

“Quan đại ca vừa về đã tới thăm con, làm mọi người lo lắng rồi.”

Quan bá mẫu xua tay.

“Chúng ta có làm được gì đâu, chỉ đứng xa xa gọi mấy tiếng thôi.”

Đậu mùa quá đáng sợ. Nhưng cha con Dương lão nhị từng cứu mạng con trai bà, về tình về lý đều phải hỏi thăm.

Thấy trời đã tối, Xuân Hiểu nói thẳng mục đích.

“Bá mẫu, gần đây Quan đại ca có bận không?”

Sắc mặt Quan bá mẫu lập tức thay đổi.

“Sau khi bị điều tra, tiêu hành liền không còn sinh ý nữa.”

Đúng là xui xẻo tận mạng. Tiêu hành bị bắt đi mấy người, danh tiếng lập tức sụp đổ, con trai bà ngày ngày đều than thở.

“Vậy con muốn nhờ Quan đại ca đưa người tới Kháo Sơn trấn.”

Quan bá mẫu lập tức gật đầu.

“Được, ta sẽ nhắn lại cho Quan đại ca của con.”

Xuân Hiểu từ chối trứng gà mà Quan bá mẫu định đưa, rồi cáo từ rời đi.

Nàng tìm Quan Hành Chu không chỉ vì từng có ân tình, đáng để tin cậy, mà còn vì nàng muốn mượn cơ hội này… kéo hắn về phía mình.

Nếu tiêu hành chưa xảy ra chuyện, nàng còn phải cân nhắc. Giờ xảy ra biến cố, chính là thời cơ tốt nhất để thu phục người.

Xuân Hiểu vừa suy nghĩ, vừa cõng cung đi trong đêm, không để ý phía trước. Đến gần căn nhà thuê, bỗng một bóng đen lóe ra.

Xuân Hiểu phản ứng cực nhanh, lập tức kéo cung. Nhìn rõ người tới, nàng mới hạ cung xuống.

“Đêm hôm khuya khoắt dọa người, huynh không muốn sống nữa à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc