Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dương lão gia tử ném phịch cây chổi xuống đất, hậm hực quay về phòng mình. Mắt không thấy thì tâm không phiền, về sau muốn làm gì thì làm!
Xuân Hiểu liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, lúc này mới quay sang thăm tỷ đệ Từ Gia Viêm.
“Các ngươi tới cũng sớm đấy.”
Từ Gia Viêm đã ăn uống no đủ, có thêm chút sức lực.
“Trong nhà xác nhận chúng ta không cứu được nữa, bọn họ sợ chết nên đều bỏ đi hết, chẳng ai quản chúng ta sống chết ra sao.”
Xuân Hiểu vuốt cằm.
“Ta còn tưởng bọn họ sẽ phong kín cả cửa sổ, để các ngươi tự sinh tự diệt.”
Từ Gia Viêm trừng to mắt.
“Nếu thật sự phong kín, vậy chúng ta làm sao chạy sang đây được?”
Nghĩ đến thôi đã thấy sợ hãi.
May mà Từ gia sợ chết, không dám tới gần bọn họ, lại càng không muốn ở chung một viện, ngược lại tạo điều kiện cho bọn họ thuận lợi rời đi.
Xuân Hiểu vốn đã có tính toán.
“Ta định đêm nay lén qua cứu các ngươi, giờ thì đỡ phải phiền rồi.”
Từ Gia Viêm “……”
Được rồi, cô nương này đúng là đã tính hết mọi đường.
Xuân Hiểu bưng chén đũa đi xuống.
Từ Thanh Hà ngại ngùng muốn giúp, nhưng Xuân Hiểu nhìn cánh tay vừa gập là đau của cô nương kia, liền nói:
“Mau nghỉ ngơi đi, đợi khỏe rồi hãy phụ giúp.”
Nàng liếc nhìn mặt Từ Thanh Hà, hai bên gò má đều đã nổi đầy mụn đậu.
Hai ngày sau đó, Xuân Hiểu vẫn không có phản ứng gì, chỉ có Dương lão gia tử là đơn phương giận dỗi, cứ lạnh nhạt với nàng.
Trong nhà thêm tỷ đệ Từ Gia Viêm, Dương gia mời đại phu kê thuốc. Bốn ngày sau, tình trạng của hai người dần dần thuyên giảm.
Dương lão gia tử đang mừng thầm vì tiểu tôn nữ không bị lây nhiễm, thì đến tối, trên tay Xuân Hiểu lại bắt đầu nổi đậu. Việc này khiến hai vợ chồng già sợ đến hoảng hốt, lão gia tử run rẩy hỏi han tiểu tôn nữ xem có chỗ nào không ổn.
Xuân Hiểu sờ sờ trán mình. Nàng thậm chí còn không sốt.
A… chẳng lẽ thân thể nàng tốt đến mức này sao?
Từ Gia Viêm đã ở đây hai ngày, thấy nàng không có chút phản ứng nào liền biết sớm muộn cũng sẽ trúng. Nàng còn cố ý lau thêm dịch đậu, kết quả chỉ nổi lên mấy nốt đậu lác đác.
Những ngày sau đó, Xuân Hiểu vẫn ăn uống bình thường, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, còn có thể bổ củi, gánh nước. Khẩu vị không hề giảm sút, trái lại còn tăng lên không ít.
Dương lão đầu “??”
Đến ngày thứ tư sau khi Xuân Hiểu nổi đậu, những nốt đậu trên tay đã bắt đầu biến mất.
Khi tỷ đệ Từ Gia Viêm còn đang đối mặt với nguy cơ rỗ mặt, thì Xuân Hiểu đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Dương lão gia tử ngơ ngác.
“Rốt cuộc là bị lây hay là không bị lây đây?”
Dương lão thái thái cũng há hốc mồm.
“Không biết nữa!”
Xuân Hiểu thầm nghĩ hẳn là do thể chất.
“Con chỉ là thể chất tốt thôi.”
Càng nghĩ càng thấy có lý. Nếu không thì sao giải thích được chuyện tiểu tôn nữ thần kỳ như vậy? Quả nhiên là người có tạo hóa lớn.
Dương lão thái thái vốn tin mệnh, lúc này càng cảm thấy tiểu tôn nữ mang theo chút “thần ý”, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vài cái, coi như dính chút phúc khí.
Xuân Hiểu “……”
Hai ngày sau đó, Dương lão gia tử thấy tỷ đệ Từ Gia Viêm cũng không còn mặt mày cau có nữa, thỉnh thoảng còn có thể nói với nhau đôi ba câu.
Bệnh trạng của tỷ đệ Từ Gia Viêm đã thuyên giảm, hai người liền bắt đầu phụ giúp làm việc.
Toàn là những việc rất nhẹ nhàng như nhặt lông dê, Xuân Hiểu tuyệt đối không lãng phí nhân lực.
Chờ đến khi tỷ đệ Từ Gia Viêm hoàn toàn khỏi hẳn, trên mặt hai người vẫn để lại không ít vết rỗ.
Dương lão thái thái tiếc nuối.
“Đứa nhỏ đẹp đẽ như vậy, giờ coi như hỏng cả rồi.”
Ánh mắt Dương lão gia tử lại mang theo vài phần thâm ý.
“Ta thấy như bây giờ cũng khá tốt.”
Xuân Hiểu lên tiếng:
“Con đồng ý với lời gia gia, nhưng mà… hai người các ngươi phải tách ra.”
Ánh mắt Từ Gia Viêm lập tức lạnh xuống, gắt gao nhìn chằm chằm Dương Xuân Hiểu.
“Ngươi có ý gì?”
Xuân Hiểu xòe tay.
“Ý trên mặt chữ. Ba người chúng ta đều bình an vượt qua đậu mùa, để tránh Từ lão gia tử suy nghĩ nhiều, đối với bên ngoài sẽ nói tỷ tỷ ngươi không chống nổi mà qua đời. Hơn nữa tỷ tỷ ngươi cũng không thích hợp tiếp tục tiếp xúc với người Từ gia, cho nên ta sẽ đưa nàng đi một nơi tốt.”
Từ Gia Viêm siết chặt nắm tay. Hắn hiểu Dương Xuân Hiểu không muốn Từ gia tiếp tục dùng tỷ tỷ để khống chế hắn, nhưng về mặt tình cảm vẫn không kìm được phẫn nộ.
“Đưa đi đâu?”
“Yên tâm, ta đưa nàng đi học y thuật. Tôn đại phu là người có bản lĩnh, nàng sang đó làm y nữ, sau này cũng có thể dựa vào tay nghề mà an cư lạc nghiệp.”
Từ Thanh Hà đã bị hủy dung, Xuân Hiểu sớm nhìn ra nàng là người có lòng tự trọng cao.
Nhưng thế đạo này, có bản lĩnh trong tay mới dễ sống.
Từ Gia Viêm chậm rãi buông nắm tay.
“Lời này… là thật chứ?”
“Ta tuy không phải người tốt gì, nhưng sẽ không khắt khe với người của mình. Ta còn trông chờ ngươi làm việc cho ta, không đời nào tự đào hố chôn mình.”
Từ Gia Viêm nhìn sang tỷ tỷ. Từ Thanh Hà vốn là người thông suốt, liền đứng dậy hành lễ.
“Ngày sau ta là người của cô nương, mọi việc đều nghe theo an bài của cô nương.”
Giọng Xuân Hiểu trầm xuống, ánh mắt sâu xa.
“Ngươi phải học cho tốt, trân trọng cơ hội lần này.”
Từ Thanh Hà đáp dứt khoát.
“Vâng, ta nhất định sẽ không để cô nương thất vọng.”
Giọng Từ Gia Viêm có phần khàn đi.
“Tỷ tỷ phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
Dương lão gia tử chỉ cảm thấy tiểu tôn nữ đang bày một ván cờ lớn. Đợi tỷ đệ Từ Gia Viêm rời đi, trong lòng lại sinh ra cảm giác được cháu gái tin cậy.
“Gia gia nhất định sẽ giữ kín bí mật này cho con. Chuyện này sẽ không ra khỏi cái sân này đâu,con cứ yên tâm, hai vợ chồng già chúng ta kín miệng lắm.”
Ai da, giờ ông với tiểu tôn nữ cũng có bí mật chung rồi.
Xuân Hiểu “……”
Trong chốc lát có chút dở khóc dở cười. Nàng thật sự không sợ bị người trong nhà phát hiện chút nào!
Xuân Hiểu gấp rút cho người truyền tin về cho cha. Còn một màn kịch lớn đang chờ diễn kia mà!
Gần đây trong thôn vì chuyện tỷ đệ Từ Gia Viên nổi đậu mà lòng người hoang mang.
Đặc biệt sau khi Xuân Hiểu cũng bị lây, cả thôn gần như đóng cửa không ra ngoài.
Vài ngày sau không thấy thêm ai nhiễm bệnh, lúc này mới rảnh rỗi mà nghĩ đến việc khuê nữ của Dương lão nhị có thể chịu nổi hay không, nếu không chịu nổi thì phải làm sao, Từ gia xem chừng xong rồi.
Hiện giờ Dương gia truyền tin ra ngoài, nói Dương Xuân Hiểu đã khỏi, tiểu tử uấn tú của Từ gia tuy nhịn qua được nhưng dung mạo bị hủy, còn nữ nhi thì phúc mỏng, đã qua đời.
Dân trong thôn nghe xong cũng thở dài cảm khái không thôi.
Dương lão nhị nhận được tin của con gái, ngày đó liền quay về thôn.
Hắn còn dẫn theo người Hà Sinh mấy, tính cả hộ vệ thì có mười người, tất cả đều cưỡi ngựa vào thôn.
Dương lão nhị một đường chạy thẳng tới căn nhà thuê. Dù ngày nào cũng nhận được tin, hắn vẫn không yên lòng. Giờ nhìn thấy con gái không những không ốm, còn cao hơn một chút, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Dương lão nhị nhìn cha mẹ với ánh mắt phức tạp. Hắn thật sự không ngờ cha mẹ lại không sợ nguy hiểm mà chạy tới chăm sóc con gái. Trong lòng nghẹn ngào, chỉ nói được một câu:
“Con cảm ơn cha mẹ.”
Dương lão gia tử ngạo nghễ ngẩng đầu.
“Biết là được.”
Dương lão nhị nắm chặt tay thê tử, cười toe toét.
“Cha mẹ thương con.”
Dương lão gia tử “……”
Thằng con trai này, lời buồn nôn mở miệng là tuôn ra.
Dương lão nhị liếc Từ Gia Viêm một cái, sau đó xoay người dẫn người ra cửa, lên ngựa chạy thẳng về phía Từ gia.
Xuân Hiểu vội vàng chạy theo.
“Cha, đợi con với!”
Đáng tiếc Dương lão nhị không có ý định mang theo con gái. Hôm nay hắn định làm một trận ra trò, vung roi thúc ngựa, lao nhanh xuyên qua con đường trong thôn.
Xuân Hiểu dậm chân.
“Nương, cha không đợi con.”
Điền thị thấy dáng vẻ tức tối của con gái thì vừa buồn cười vừa thương. Lâu rồi nàng mới thấy con gái sinh động như vậy, liền ôm lấy nàng dỗ dành.
“Đợi cha con trở về, nương sẽ thay con xả giận.”
Dương lão gia tử rít một hơi thuốc.
“Haiz, cha con cũng không dẫn gia gia đi Từ gia.”
Ông còn muốn đi xem hôm nay diễn trò thế nào kia mà!
Xuân Hiểu “……”
Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng cảm thấy gia gia ngày càng… hoạt bát rồi.
Trong Tiểu Biên thôn có không ít người kéo tới Từ gia xem náo nhiệt. Dương lão nhị tay cầm đao, kéo ghế ngồi giữa sân Từ gia.
“Ta không phải mã phỉ, hôm nay chỉ đến nói lý.”
Hà Sinh cùng đám người rút đao khỏi vỏ, cao giọng phụ họa.
“Đúng vậy, chúng ta chỉ nói lý.”
Từ lão gia tử tay run lẩy bẩy. Tây Bắc không giống kinh thành coi trọng thể diện, nơi này coi trọng nắm đấm và máu tanh. Trước mắt Từ gia thật sự không chọc nổi Dương Ngộ Diên.
Dương Ngộ Diên nhắc tới mã phỉ, trong tai Từ lão gia tử chẳng khác nào uy hiếp trần trụi.
Rõ ràng là nếu Từ gia không cho một cái công đạo, lần sau tới sẽ không chỉ là “nói lý” nữa.
Từ lão đại run rẩy lên tiếng.
“Tiểu thư nhà ngài lòng dạ tốt, còn thu lưu hai cái nghiệp chướng…”
Dương Ngộ Diên một chân đá văng cái ghế, đứng bật dậy.
“Các ngươi có tâm địa gì? Mang người bệnh đậu mùa còn đến cầu con gái ta? Khi đó con gái ta còn chưa nhiễm bệnh! Tốt lắm, ta thấy các ngươi chính là muốn lấy mạng con gái ta!”
Từ lão đại sợ tới mức nhắm chặt mắt. Hắn thật sự không có ý đó.
Từ lão gia tử ôm ngực. Ông ta hiểu rất rõ, hôm nay Từ gia không đổ máu thì không xong.
Nửa canh giờ sau, Dương Ngộ Diên xách theo tay nải trở về. Vừa xuống ngựa đã lớn tiếng gọi:
“Khuê nữ, cha thay con xả giận rồi đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
