Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 17: Thừa Tự

Cài Đặt

Chương 17: Thừa Tự

Xuân Hiểu bước ra ngoài đại môn.

“Quan bá mẫu, có chuyện gì vậy?”

Trịnh thị vội vàng tiến lên, nắm chặt tay Xuân Hiểu.

“Ta vừa từ Tây Ninh thành trở về, mới nghe Quan đại ca của con nói tiêu hành bị cướp. Nếu không có cha con ra tay cứu giúp, nửa đời sau của Quan đại ca của con coi như xong rồi.”

Xuân Hiểu cảm nhận rõ bàn tay Quan bá mẫu đang run, liền vội trấn an.

“Hàng xóm láng giềng giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, bá mẫu đừng để trong lòng.”

“Đều tại Quan đại ca của con không mang tin về. Nếu không hôm qua ta đã nên tới cửa cảm tạ rồi.”

Trịnh thị miệng thì oán trách đại nhi tử, nhưng thực chất là tự trách. Việc này làm không chu đáo, giống như Quan gia không biết báo ân vậy.

“Quan đại ca bận rộn, bá mẫu cũng đừng trách huynh ấy.”

Lần mã phỉ này liên lụy quá lớn. Không chỉ cha con họ bị điều tra, toàn bộ tiêu hành cũng bị giám sát trọng điểm. Trước khi rửa sạch hiềm nghi, người trong tiêu hành căn bản không được rời khỏi nơi ở.

Trịnh thị thở dài, bà không phải người không hiểu chuyện.

“Ai, dù có nguyên do, Quan gia chúng ta cũng nên biểu thái độ. Hôm nay là đại hỷ sự của cha con, thấy trong nhà chỉ toàn thân thích Dương gia, ta cũng không tiện vào.”

Bà lắng tai nghe tiếng cười nói trong viện, dừng lại một chút rồi tiếp lời.

“Đại ca con nói, con có thể đảm đương được nhị phòng. Ta tới chào hỏi trước một tiếng, đợi Quan đại ca con trở về, sẽ chính thức qua bái phỏng.”

Xuân Hiểu cười gật đầu.

“Được ạ.”

Trịnh thị mặt mày hớn hở.

“Vậy ta về trước, con cứ bận việc.”

Xuân Hiểu quay lại chính đường. Trong chính nội đường đã không còn nữ quyến, Dương lão thái thái dẫn con dâu và cháu dâu đi chuẩn bị bữa tối.

Cả chính đường chỉ còn mình Xuân Hiểu là nữ tử, nổi bật như ngọn đèn lớn, ánh mắt mọi người đều dồn cả lên người nàng.

Đường ca của Dương lão gia tử, Dương Hoài Kỳ người lớn tuổi nhất trong ba chi vuốt râu, nghiêng đầu hỏi.

“Đệ thật sự đồng ý để Dương nhị hồ nháo như vậy?”

Dương lão gia tử cầm tẩu thuốc trong tay.

“Huynh ũng biết tính tình lão nhị nhà đệ. Mấy năm trước ép hắn quá mức, thiếu chút nữa làm Điền gia tới cửa đòi rể. Ta cũng chỉ có thể thuận theo hắn.”

Nói rồi, ông liếc mắt quét qua mấy đứa cháu trai.

Ba chi của Dương gia tuy đoàn kết, nhưng chỉ cần là người thì đều có tư tâm. Con thứ hai đại diện cho lợi ích quá rõ ràng, huống chi còn liên quan tới quyền thừa tự, những tâm tư ấy căn bản không thể ép xuống.

Nam đinh thuộc bối phận có chữ Ngộ trong tên của hai chi còn lại, mỗi người một vẻ mặt.

Xuân Hiểu làm lơ ánh mắt dò xét.

Mấu chốt của chuyện này nằm ở cha nàng. Chỉ cần cha không mở miệng, mọi tâm tư đều vô dụng.

Huống chi hiện tại nam đinh của hai chi còn chưa đầy đủ, những người đi làm việc trong thành vẫn chưa về.

Đệ đệ ruột của Dương lão gia tử, Dương Hoài Lâm, là người có tâm tư nhiều nhất. Thấy chính đường im lặng, ông ta nhịn không được mở miệng.

“Đại ca, lời này không ổn. Xuân Hiểu là nữ hài tử, làm sao kế thừa được nhân mạch ngày sau của Ngộ Diên?”

Dòng chính ở Giang Nam chiếm giữ toàn bộ tài nguyên và quan hệ ở nguyên quán. Dòng bên ở Tây Bắc cắm rễ nhiều năm, tài nguyên ít đến đáng thương.

Dương Ngộ Diên cho dù đã là võ tướng, nhưng chút nhân mạch này với Dương gia nhỏ yếu mà nói vẫn là tài nguyên cực kỳ quý giá.

Dương Ngộ Diên đưa tay kéo khuê nữ đứng dậy, để nàng đứng trước mặt mình.

“Đường bá và thúc thúc đều ở đây. Hôm nay ta nói rõ một lần cuối.”

“Các người ai cũng đừng nhớ thương đồ của ta. Phòng này của ta, tất cả mọi thứ đều là của Xuân Hiểu.”

“Ngày sau nếu có ai đui mù, đừng trách ta không nể tình.”

Tiểu tử Ngộ Diên này đủ tự tin, không sợ cùng Dương gia trở mặt. Trái lại, là Dương gia lại không thể rời xa Dương Ngộ Diên.

Dương lão gia tử chép miệng.

Ngày trước đường ca làm chủ ba chi. Từ nay về sau, người dẫn đầu ba chi Dương gia tame rằng phải đổi thành ông.

Đây chính là tự tin mà đứa con trai tốt mang lại.

Xuân Hiểu đem thần thái của ông nội thu hết vào mắt, trong lòng bật cười.

Hắc..hắc, ông nội hóa ra vẫn là kẻ mê quyền lực, cũng muốn làm gia chủ toàn bộ Dương gia.

Xuân Hiểu khẽ hắng giọng, hướng toàn bộ trưởng bối trong phòng hành lễ.

“Ba chi của chúng ta dung nhập Tây Bắc đã sáu mươi năm. Tây Bắc là hoàn cảnh thế nào, mọi người đều rõ. Ngoài có quân thảo nguyên như hổ rình mồi, trong có mã phỉ hoành hành khắp nơi, bá tánh chỉ có thể sống chen chúc trong kẽ hở. Ngày mai Dương gia sẽ ra sao, không ai dám nói chắc.”

Nàng dừng lại, để các thúc bá tiêu hóa lời nói, rồi mới tiếp tục.

“Ta tuy là thân nữ nhi, đọc sách không thua huynh đệ, tập võ càng đứng đầu trong ba chi. Ta tự nhận không chỉ có bản lĩnh an cư lạc nghiệp, mà còn có năng lực chống đỡ nhị phòng.”

“Hôm nay ta nói rõ ở đây, ta tùy thời hoan nghênh chư vị huynh đệ tới khiêu chiến.”

Có tâm tư không đáng sợ, đáng sợ là không có bản lĩnh còn ngu dốt.

Nàng muốn thu nạp huynh đệ trong tộc, thì phải làm cho bọn họ tâm phục khẩu phục. Khi bản thân đủ mạnh, giới tính tự nhiên sẽ bị xem nhẹ.

Trong chính đường, đồng tử mọi người đều mở to.

Ai cũng nghe rõ ý của Xuân Hiểu, nàng không sợ bị khiêu khích, càng không sợ bị khiêu chiến.

Ngực Dương lão nhị chấn động, không nhịn được cất tiếng cười lớn.

“Hảo! Hảo! Không hổ là khuê nữ của ta, giống ta!”

Dương lão gia tử lập tức trợn trắng mắt, chu môi đáp.

“Nha đầu này, từ nhỏ tính tình là giống ta.”

Dương lão nhị.

“……”

Cha hắn càng ngày càng không cần mặt mũi!

Mặc kệ trong lòng hai chi còn lại nghĩ thế nào, chí ít trên mặt đều phải thừa nhận dũng khí của Xuân Hiểu.

Cho dù là nữ tử Tây Bắc dũng mãnh, cũng không phải ai cũng dám đứng trước một đám trưởng bối trong tộc mà tỏ thái độ như vậy.

Đợi những người Dương gia ra ngoài làm việc trở về, nghe lại lời Xuân Hiểu, Dương đại bá trong lòng chua xót, hai đứa con trai của mình sao lại không có được phần dũng khí ấy.

Dương lão tam thì càng nhiều cảm khái, chỉ tiếc chất nữ không thể tham gia khoa cử.

Hắn hiểu rõ bản lĩnh của bản thân. Những năm qua cả nhà đặt kỳ vọng lên người hắn, hắn không thể không liều mạng. Nay có nhị ca gánh vác, hắn cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi.

Buổi tối, bữa cơm rất thịnh soạn.

Bề ngoài náo nhiệt, nhưng ánh mắt mọi người vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Xuân Hiểu đang ngồi ở bàn nam. Trong lòng ai nấy đều có tính toán riêng.

Hôm sau trời còn chưa sáng, Dương lão nhị đã dậy sớm đi thuê phòng trống phía đông thôn cho khuê nữ. Chờ cả nhà thức dậy, hắn mới trở về.

Dương lão nhị đưa khế thư cho khuê nữ.

“Theo ý con, thuê ba năm. Đây là khế thư, con cầm lấy. Tiền bạc trong nhà đều giao cho con, con muốn sắm sửa gì thì sắm.”

“Cảm ơn cha.”

Xuân Hiểu cất kỹ khế thư, trong lòng đã sớm có kế hoạch cần mua những gì.

Sau bữa sáng, Dương lão nhị xách hành lý đã thu dọn xong, đáy mắt đầy lưu luyến.

“Những ngày ta không ở nhà, con phải chăm sóc tốt cho nương.”

“Ân. Cha yên tâm, đợi con sắp xếp ổn thỏa, sẽ tìm thời gian đưa nương đi thăm cha.”

Dương lão nhị dùng sức xoa đầu khuê nữ.

“Được.”

Sau đó ôm lấy thê tử một cái. Thấy nàng đỏ bừng mặt, hắn không nhịn được bật cười.

Điền thị hung hăng trừng tướng công một cái, không dám nhìn ánh mắt trêu chọc của tẩu tử và em dâu, như đà điểu trốn sau lưng khuê nữ.

Dương lão gia tử liếc mắt một cái thấy cả tròng trắng.

Lão nhị càng lớn tuổi càng không đứng đắn.

Ông hắng giọng.

“Vào đông bên thảo nguyên không yên phận, con phải chú ý an toàn.”

“Ngài yên tâm, nhi tử của ngài mệnh cứng lắm. Con còn chờ khuê nữ dưỡng già mà.”

Dương lão gia tử xoay người đi vào trong.

Thằng con này ngoài miệng câu nào cũng không rời thê nữ, ông đúng là lo thừa.

Một canh giờ sau, Xuân Hiểu dẫn nương tới căn nhà vừa thuê.

Căn nhà vốn là do người bị lưu đày dựng nên, sau này cả nhà được sửa án, hồi kinh, liền để lại cho thôn. Trong sân có năm gian phòng ở, hai phòng tạp vật, thêm một gian bếp.

Điền thị cẩn thận xem một vòng. Nhờ tướng công phong võ tướng, lý chính cho thuê giá rất thấp, một năm chỉ ba trăm văn.

“Khuê nữ, con định thu xếp nhà cửa thế nào?”

Xuân Hiểu đã sớm tính kỹ.

“Nương, hai phòng tạp vật đổi thành nhà kho. Hai gian phòng ở thông nhau, làm chỗ làm việc. Ba gian còn lại, cách một ngày nữa con sẽ sắp xếp người trông coi.”

Nàng muốn tích lũy chút tiền trước. Đầu xuân mới là chơi lớn thật sự.

Điền thị có chút lo lắng.

“Tiền bạc trong tay con có đủ không? Nếu không, đem một nhánh nhân sâm bán đi.”

Hai nhánh nhân sâm Triệu gia chủ cho quá tốt. Hai ngày nay Điền thị vẫn dùng sâm miếng mua về, còn nhân sâm nguyên vẹn thì được cất kỹ.

“Nương, con dùng không bao nhiêu bạc. Cha con sau này có bổng lộc, không cần bán nhân sâm. Hai nhánh này đều để lại cho nương dùng.”

Ở Tây Bắc, nhân sâm tốt hiếm vô cùng. Hai nhánh này với dân thường đã là bảo bối cứu mạng.

Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Xuân Hiểu hơi nghi hoặc.

“Ai vậy?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc