Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xuân Hiểu ghé sát tai cha mẹ, đem chuyện muốn nhận tỷ đệ Từ Gia Viêm nói lại một lượt, sau đó mang theo vài phần chờ đợi nhìn về phía hai người.
Sắc mặt Dương lão nhị lập tức trầm xuống.
“Con chưa từng bị đậu mùa, vậy vì sao lại nghĩ ra được biện pháp đối phó bệnh đậu mùa?”
Hốc mắt Điền thị đỏ lên.
“Chàng hung dữ với khuê nữ làm gì?”
“Nàng có biết bệnh đậu mùa nguy hiểm thế nào không? Nó có thể lây đấy! Con bé không sợ bị nhiễm bệnh sao?”
Giọng Dương lão nhị đột nhiên cao lên, hoàn toàn mặc kệ ánh mắt tức giận của thê tử, chỉ chăm chăm nhìn khuê nữ gan lớn kia.
Hắn từng tận mắt trải qua bệnh đậu mùa ở cổ tự, biết rõ mức độ hung hiểm của nó. Nha đầu này sao dám đem mạng mình ra đánh cược như vậy?
Xuân Hiểu cúi đầu nghịch đầu ngón tay.
“Cha, ngưu đậu tương đối an toàn. Con chỉ muốn mượn cơ hội này thử một lần.”
Đời trước, cô từng trốn chạy đến thảo nguyên. Khi đó trong bộ tộc bùng phát bệnh đậu mùa, vậy mà cô lại không hề bị lây nhiễm. Sau khi lén điều tra mấy người chăn nuôi không có triệu chứng, cô phát hiện ra điểm chung: bọn họ đều từng tiếp xúc với trâu bò bị ngưu đậu.
Lúc mới tới thảo nguyên, tình trạng nhiễm ngưu đậu của cô rất nhẹ, lại thêm thân thể suy yếu do đào vong, nên cũng không nghĩ nhiều.
Sau này phát hiện ngưu đậu có thể phòng bệnh đậu mùa, cô vẫn không nói ra, càng không giúp người thảo nguyên chống lại dịch bệnh, cho tới lúc chết cũng giữ kín bí mật ấy.
Đầu thai đến hiện đại, cô tiếp xúc với càng nhiều tri thức liên quan đến ngưu đậu, tất cả đều đã khắc sâu trong đầu.
Điền thị nắm chặt tay khuê nữ.
Nàng quá hiểu con mình, nếu không từng tận mắt thấy qua, Xuân Hiểu tuyệt đối sẽ không đi tìm hiểu ngưu đậu.
Dương lão nhị chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
“Khuê nữ, chuyện ngưu đậu này liên lụy quá lớn.”
Các bộ tộc thảo nguyên sợ bệnh đậu mùa, Đại Hạ cũng chẳng khá hơn là bao.
Xuân Hiểu đã sớm có tính toán.
“Cha, con chỉ đi mục trường thu mua ít lông dê, sẽ không ai biết đến ngưu đậu.”
Cô vốn cũng không định đem ngưu đậu ra ánh sáng, ít nhất là không phải lúc này. Hai năm sau mới là thời cơ thích hợp.
Chính vì liên lụy quá lớn, càng phải để lại dấu vết kín kẽ.
Không thể xem thường bất kỳ kẻ cầm quyền nào. Một khi xuất hiện chuyện vượt khỏi tầm khống chế, bọn họ nhất định sẽ tra xét đến cùng, đến long trời lở đất cũng không buông tha.
Ai có thể ngờ được, sẽ có người đã âm thầm bày bố cục từ hai năm trước?
Dương lão nhị nghiến răng.
“Con có từng nghĩ đến khả năng lây bệnh không? Nếu cả thôn, cả Dương gia bị liên lụy thì phải làm sao?”
“Cha, con đã tính rồi. Để cha đứng ra thuê căn nhà trống phía đông của thôn. Con sẽ dùng nơi đó để rửa sạch lông dê, chuẩn bị xong liền chuyển qua ở.”
Nếu thật sự có chuyện, cái nồi bệnh đậu mùa này cũng phải đẩy sang cho tỷ đệ Từ Gia Viêm.
Đến lúc đó, cha cô có cớ gây khó dễ cho Từ gia. Cô là vảy ngược của cha, Từ gia nếu không muốn gánh lấy lửa giận, nhất định phải cho ra một lời giải thích!
Chỉ có như vậy mới có thể nhất lao vĩnh dật*, giúp được tỷ đệ Từ Gia Viêm tách khỏi Từ gia.
(*) Nhất lao vĩnh dật: Làm vất vả một lần, rồi được nhàn nhã mãi về sau.
Điền thị nắm chặt tay khuê nữ.
“Hồi nhỏ nương từng bị bệnh đậu mùa. Đến lúc đó, nương sẽ đi chăm sóc con.”
Xuân Hiểu kinh ngạc.
“Nương, người cũng từng bị đậu mùa sao?”
Chuyện này nàng thật sự không biết!
Giọng Điền thị đầy hồi ức.
“Khi đó may mà ông ngoại con đã là cử nhân, trong nhà còn có chút tiền bạc mời đại phu. Ta nhớ lúc ấy tốn rất nhiều tiền, cuộc sống cũng vì thế mà chật vật một thời gian.”
Xuân Hiểu thở dài.
Nếu rơi vào nhà dân thường, chỉ có thể mặc cho tự sinh tự diệt. Không chỉ bệnh đậu mùa mà ngay cả bệnh thường, dân chúng bình thường cũng chưa chắc chữa nổi.
Dương lão nhị nhìn hai mẹ con trầm mặc thở dài, giọng nói có phần khó chịu.
“Con thật sự có thể bảo đảm an toàn sao?”
Xuân Hiểu chỉ vào đầu mình.
“Cha, tri thức sẽ không lừa con.”
Đầu thai đến hiện đại, nàng từng như phát điên mà hấp thu tri thức. Cảm tạ ông trời hậu ái, xuyên qua trở về, ký ức của nàng lại càng tốt hơn, mọi tri thức đều giống như khắc thẳng vào trong óc.
Dương lão nhị đã bắt đầu cân nhắc tìm người dẫn khuê nữ đi mục trường.
Phụ cận Tây Ninh thành, mục trường trải rộng khắp nơi, có của quân quản, cũng có rất nhiều mục trường thuộc về tư nhân.
Mục trường quân quản chủ yếu nuôi ngựa và trâu. Mục trường tư nhân thì ngoài trâu ra còn có dê. Số dê này không chỉ cung ứng cho Tây Ninh thành, mỗi năm còn vận chuyển một lượng lớn về kinh thành.
So sánh ra, Dương lão nhị quen thuộc với mục trường ngựa thuộc quân quản hơn.
“Ta sẽ thuê trước mấy căn nhà trống trong thôn. Đợi mấy vị thúc thúc ở từ cổ tự tới, trước để bọn họ theo con vài ngày.”
Xuân Hiểu đáp rất dứt khoát.
“Sáng nay lẽ ra nên tới, nhưng Trương Sơn không ở nhà, ta làm cha chồng cũng không tiện dẫn con dâu tới cửa.”
Thấy sắc mặt thông gia bình thản, trong lòng thầm mắng vợ lão tam, ông ta liền chuyển giọng.
“Nghe nói Dương nhị trở về, ta không dám chậm trễ, vội vàng tới chúc mừng. Chúc mừng thông gia.”
Dương lão gia tử liếc qua con gái thứ hai đi theo phía sau, làm như không thấy.
“Cùng vui, cùng vui.”
Trương lão gia tử dò hỏi.
“Nghe nói Ngộ Diên mặc áo giáp so với con trai ta còn tốt hơn, không biết là chức vị gì? Trong nhà có định ăn mừng lớn một phen không?”
“À, chỉ là bát phẩm phó úy, không cần làm lớn.”
Khuôn mặt Trương lão gia tử trong nháy mắt vặn vẹo.
Con trai ông ta lăn lộn bao nhiêu năm, vừa dẹp mã phỉ, vừa chống quân thảo nguyên đến giờ cũng chỉ là cửu phẩm. Dương nhị vừa trở về đã là bát phẩm.
Dương lão gia tử nhấp một ngụm trà.
Hôm nay trà đặc biệt thơm, đúng là một ngày lành.
Dương Tú định mở miệng, lại bị bố chồng liếc một ánh mắt như viên đạn bắn tới, sợ tới mức câm miệng. Dương lão gia tử liếc nhìn, tâm tình càng thêm không vui.
Dương lão nhị bước vào chính đường.
“Cha, nương, Trương thúc.”
Hắn trực tiếp bỏ qua nhị tỷ, dùng hành động thực tế tỏ rõ lập trường đoạn tuyệt thân thích là nghiêm túc.
Trương lão gia tử vừa định mở miệng làm lành, đáng tiếc các chi khác của Dương gia khác lục tục tới chúc mừng, ông ta ngay cả cơ hội chen lời cũng không có.
Dương gia ở Tây Bắc có ba chi.
Một chi là đường huynh của Dương lão gia tử, một chi là đệ đệ ruột. Ba chi ở Tây Bắc từ trước tới nay luôn đoàn kết mà sống, tuy hai mà một, chỉ tiếc nhiều năm qua không có được một người nào thật sự có tiền đồ.
Hôm nay Dương lão nhị phong chức võ tướng, với cả ba chi mà nói chính là đại hỷ sự.
Trương lão gia tử không chen vào được, lại thấy trong phòng toàn người họ Dương, cuối cùng chỉ có thể cười gượng, cáo từ rời đi.
Dương Tú thì lại muốn ở lại, đáng tiếc Trương lão gia tử là người tỉnh táo, không cho bà ta cơ hội.
Xuân Hiểu đứng làm phông nền đã lâu. Dương gia coi trọng lễ nghĩa, nàng thay cha tiễn Trương lão gia tử ra cửa.
Trương lão gia tử đứng ở cổng lớn, vẫn còn nghe được tiếng cười nói từ chính đường Dương gia vọng ra. Ông ta dùng giọng đầy lo lắng nói với Xuân Hiểu.
“Con là ta nhìn lớn lên. Cha con giờ có chức quan trong người, thân phận đã khác, sẽ có người nảy sinh tâm tư. Nhưng con yên tâm, lão phu nhất định đứng về phía con. Có chuyện gì cứ tới tìm ta.”
Xuân Hiểu cười lộ hàm răng trắng.
“Ta đâu phải Dương Tú. Lão nhân gia ngài có tinh thần vậy, chi bằng để tâm nhiều hơn tới Trương gia… không có con nối dõi.”
Trương gia cũng không biết là tính kế quá nhiều hay sao, hay tinh hoa đều dồn hết vào thế hệ Trương Sơn. Các phòng khác của Trương gia, con nối dõi đều không thịnh.
Bị chọc trúng chỗ đau, Trương lão gia tử sắc mặt vẫn không đổi, bày ra bộ dáng “ngươi chỉ là mạnh miệng”.
“Ta cũng là vì con tốt. Con người a, nên biết tính cho bản thân.”
Xuân Hiểu quay đầu gọi vào trong.
“Dương Tú nghe rõ chưa? Cha chồng bà bảo bà phải biết tính cho mình đấy.”
Dương Tú.
“……”
Nha đầu chết tiệt này, Dương Tú là tên nàng ta có thể gọi sao?!
Trương lão gia tử hơi cứng người, cũng không muốn ở lại thêm để sinh khí, phất tay, bước nhanh rời đi.
Xuân Hiểu cười trêu.
“Cha chồng đi rồi, còn không mau đuổi theo?”
Dương Tú nghẹn đến mức muốn chửi người. Đáng tiếc Xuân Hiểu không cho cơ hội.
“Phanh” một tiếng, cánh cửa lớn đóng sầm lại, suýt nữa đập vào mũi Dương Tú.
Dương Tú vừa chửi vừa đập cửa, tay đập đến đau cũng không có ai mở, cuối cùng hung hăng đá một cước rồi quay người bỏ đi.
Xuân Hiểu thầm bội phục vốn vốn từ chửi mắng của Dương Tú.
Gần đèn thì sáng, gần mực thì đen, phi phi… nhất định là do của Trương gia.
Nghe tiếng bước chân đã đi xa, Xuân Hiểu mới mở cửa lại.
Quan bá mẫu hàng xóm đi ra.
“Hiểu Hiểu, chờ một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


