Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 12: Người Hữu Dụng Và Tầng Dưới Bị Bóc Lột

Cài Đặt

Chương 12: Người Hữu Dụng Và Tầng Dưới Bị Bóc Lột

Xuân Hiểu càng nghĩ càng thấy táo bạo, chậm rãi suy đoán:

“Lần này tiêu hành hộ tống hàng hóa, e rằng không phải hàng Giang Nam.”

Dương lão nhị hạ giọng, giọng nói trầm ổn:

“Không mạo hiểm thì không có kỳ ngộ. Lần này chúng ta chiếm được tiên cơ, đã đạt tới kết quả mong muốn, ngày sau tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy nữa.”

Xuân Hiểu hiểu rõ, lần này đúng là hội đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

“Cha, con hiểu rõ thiệt hơn mà.”

Nàng dừng lại một lát rồi nói tiếp:

“Cha, nếu đúng như suy đoán của chúng ta, thương đội Triệu gia không hề đơn giản. Việc tra ra ngài đầu nhập dưới trướng Lưu giáo úy, còn trực tiếp được ban áo giáp… Cha nói xem, thế lực sau lưng Triệu gia có khả năng cùng phe với Lưu giáo úy hay không?”

Tay Dương lão nhị đang vuốt bộ áo giáp chợt khựng lại. Hắn không phải kẻ ngu.

“Ý con là… bộ áo giáp này có dụng ý khác?”

Xuân Hiểu siết chặt dây cương.

“Bộ áo giáp này quá tốt.”

Tốt đến mức chỉ võ tướng mới có thể mặc, chứ không phải loại hộ vệ hay binh sĩ bình thường có thể dùng.

Tim Dương lão nhị bỗng nhấc lên.

“Ý con là… cha có thể được đặc cách?”

Ban đầu hắn chỉ tính làm hộ vệ cho Lưu giáo úy, chờ có cơ hội rồi từng bước trèo lên. Không ngờ hiện tại, dường như có thể một bước đạt tới mong muốn.

Xuân Hiểu bẻ ngón tay, chậm rãi phân tích:

“Thứ nhất, lai lịch của cha sạch sẽ, võ nghệ lại cao cường. Thứ hai, cha biết chữ, làm việc có tính toán, còn có quan hệ sâu xa với cổ tự. Thứ ba, ông ngoại sẽ giúp cha thêm một phần.”

Chỉ cần điều tra, nhất định sẽ tra đến Điền gia.

Ông ngoại từ áo vải đi lên làm kinh quan, không chỉ học vấn sâu, mưu tính cũng rất giỏi.

Những năm qua không phải không có người muốn lôi kéo ông ngoài, đáng tiếc ông ngoại đều có tính toán riêng, toàn bộ cự tuyệt. Hiện tại, cha nàng lại trở thành điểm đột phá.

Ông ngoại có thể không tín nhiệm bất kỳ thế lực nào, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ mặc con rể. Vì con rể mưu tính, cũng chính là vì hậu bối của Điền gia hộ mưu tính.

Dương lão nhị hít ngược một hơi:

“Nhiều tính toán đến vậy sao…”

Trong đáy mắt Xuân Hiểu hiện lên vẻ trầm ổn không thuộc về tuổi tác của nàng:

“Trước quyền lực, chỉ có hai loại người. Một loại là tầng dưới chót, không ngừng bị bóc lột.

Một loại là người hữu dụng.”

Dương lão nhị nghe vậy, trong lòng chấn động:

“Vậy cha con… chính là người hữu dụng?”

“Vâng.” Xuân Hiểu gật đầu.

“Lần này chúng ta trải qua nguy hiểm, nhưng cũng đổi lại được cơ hội. Nguy hiểm cao đổi lấy hồi đáp cao, coi như là một khởi đầu tốt.”

Ngày sau, cha có thể uy hiếp Trương gia, cũng có thể che chở cho nàng làm việc.

Dựa người không bằng dựa mình. Có cha che chở, nàng mới thực sự yên tâm.

Chỉ cần nàng không làm việc trái lẽ, sẽ không bị cướp đoạt, cũng không tự rước họa sát thân.

Dương lão nhị vuốt cằm:

“Khuê nữ, Lưu giáo úy mượn sức cha, chẳng lẽ không chỉ vì ân cứu mạng? Phần lớn là vì ông ngoại con?”

“Cha, người cũng tỉnh táo ghê.”

Dương lão nhị lập tức không vui. Hắn còn âm thầm đắc ý hồi lâu, tưởng rằng mình được coi trọng vì bản lĩnh, không ngờ lại vẫn là nhờ ánh sáng của nhạc phụ.

Nhưng rất nhanh, hắn lại bật cười.

“Khuê nữ của cha đúng là thông tuệ. Ha ha, ngày sau cha còn phải dựa con nhiều, để con bày mưu tính kế cho cha.”

Xuân Hiểu không nhịn được cong môi cười. Nàng sẽ là tiểu mưu sĩ của cha. Nghĩ đến việc có thể so tài cùng ông ngoại, trong lòng nàng không khỏi kích động.

Cha con hai người rời khỏi thành.

Dương lão nhị xoay người lên ngựa. Đi ra nhiều ngày, trong lòng đều có chút nóng ruột muốn về nhà.

Ngựa phi nhanh, chưa đến nửa canh giờ đã về tới nơi.

Xuân Hiểu còn chưa xuống ngựa đã gọi lớn:

“Nương! Con và cha về rồi! Nương có nhớ con không?”

Điền thị đang ở nhà thêu khăn. Nghe tiếng vó ngựa liền bước ra ngoài. Vừa đến cửa, đã nghe thấy tiếng gọi của khuê nữ, trong ánh mắt nôn nóng nhuốm đầy ý cười.

“Nhớ. Nương lúc nào cũng nhớ con.”

Xuân Hiểu vừa xoay người xuống ngựa liền lao nhanh vào sân, dang tay ôm chầm lấy nương, nhấc bổng lên xoay một vòng.

“Nương, có phải nương không ăn uống đàng hoàng không? Sao con thấy người gầy đi nhiều thế?”

Điền thị bị xoay đến choáng váng, Dương lão nhị vội đưa tay giữ lấy khuê nữ.

“Không nhẹ không nặng gì cả, làm nương của con hoảng sợ rồi.”

“Đừng có hung dữ với khuê nữ.”

Xuân Hiểu cười hì hì buông nương ra. Dương lão nhị cũng muốn ôm lấy thê tử, chỉ tiếc đang ở giữa sân, không tiện hành động.

Điền thị kéo hai cha con xoay một vòng, cẩn thận quan sát. Thấy họ không những không gầy mà còn rắn rỏi hơn trước, lúc này mới yên tâm nở nụ cười.

“Không gầy. Cha con chăm sóc con không tệ.”

Dương lão nhị hơi ngượng.

“Chúng ta tá túc ở nhà Tôn đại phu, người ta thật sự rất tốt.”

Ngày nào cũng có thịt, hai cha con ăn đến bụng tròn vo.

Điền thị trừng mắt.

“Cha con hai người đúng là càng ngày càng dày mặt.”

Xuân Hiểu cũng hơi xấu hổ.

“Nương, qua một thời gian nữa con sẽ mang lễ đến cảm tạ Tôn đại phu.”

“Đúng là nên tặng lễ. Những năm nay Tôn đại phu giúp đỡ nhà ta không ít.”

Một nhà ba người thân mật trò chuyện không dứt. Dương lão gia tử đứng bên cạnh đỏ hoe mắt, nhưng con thứ hai lại chẳng thèm liếc nhìn ông lấy một cái. Dương lão gia tử không vui, cao giọng hỏi:

“Chuyến này có thuận lợi không?”

Dương lão nhị sờ sờ mũi.

“Cha, mọi việc đều thuận lợi. Để con cất hành lý xong rồi sẽ sang trò chuyện với cha.”

Ánh mắt Dương lão gia tử lướt qua hai cây cung sau lưng cháu gái, lại nhìn bao lớn trong tay con trai, trong lòng càng thêm tò mò vì sao hai cha con về muộn.

Cha con hai người cũng không thay y phục. Hôm qua đã tắm nước ấm ở Triệu gia, trên người không có mùi, chỉ uống xong một chén trà nhỏ liền cùng nhau vào chính đường.

Dương lão gia tử và Dương lão thái thái đều có mặt. Không thấy đại ca và tam đệ, Dương lão nhị hỏi:

“Cha, đại ca bọn họ vào thành làm việc rồi sao?”

“Ừ. Các con đi hai ngày, đến kỳ nộp thuế, bọn họ đều vào thành kiếm việc, tối mới về.”

Dương lão nhị lấy tiền đã chuẩn bị sẵn đưa cho cha.

“Cha, chuyến này đi kiếm được mười ba lượng, đây là hai lượng sáu tiền.”

Dương lão thái thái trừng to mắt.

Dương lão thái thái há hốc miệng, lần đầu tiên nắm tay cháu gái, lật qua lật lại xem xét. Nha đầu này tay vàng sao? Lão tam là tú tài, một tháng còn không kiếm nổi một lượng bạc!

Dương lão gia tử mất một lúc lâu mới hoàn hồn, đưa bạc cho thể tử cất. Dương lão thái thái nhận bạc trong tay mới cảm thấy mọi thứ là thật, trong lòng đối với tiểu tôn nữ lại thêm vài phần phức tạp.

Dương lão nhị ho khẽ một tiếng.

“Chỉ lần này thôi.”

Dương lão gia tử nhớ tới Duyên đại sư, ánh mắt nhìn cháu gái càng thêm nóng bỏng.

“Dù vậy cũng là do cháu gái ta có bản lĩnh.”

Điền thị: “……”

Khó được có khi cha chồng không tiếc nuối Xuân Hiểu không phải con trai.

Dương lão nhị lại kể sơ lược chuyện trên đường gặp mã phỉ, không nói rõ công lao của cha con mình, chỉ nói bọn họ giúp được đại ân nên được chút lợi lộc.

Chuyện Xuân Hiểu bắn chết đầu lĩnh mã phỉ tuyệt đối không thể nói. Việc trong nhà, người biết càng ít càng tốt, nếu truyền ra ngoài sẽ là tai họa cho Dương gia. Khi rời Triệu gia, quản sự đã ám chỉ không được tiết lộ.

Huống chi lúc ấy hỗn loạn, người tận mắt thấy Xuân Hiểu giết người không nhiều. Quản sự nói đã cho tiếng gió, đây là Triệu gia che chở cho cha con họ, hai người đều ghi nhớ phần ân tình này.

Dương lão gia tử nghe mà tay run lên. Mã phỉ Tây Bắc không chỉ hung hãn mà còn tàn nhẫn.

“Các con có bị thương không?”

“Cha, không bị thương.”

Dương lão nhị đứng dậy xoay một vòng.

“Lần này ngược lại đánh rất sướng.”

Dương lão thái thái thất thần hồi lâu, nhìn chằm chằm tiểu tôn nữ.

“Con không sợ sao?”

Xuân Hiểu thấy mọi người đều nhìn mình, liền đứng thẳng lưng.

“Không sợ.”

Dương lão gia tử mím môi. Lão nhị nói nhẹ nhàng, che giấu hết hiểm nguy. Tiểu tôn nữ không những không sợ, ánh mắt còn sáng đến kinh người. Đứa trẻ này có gan có quyết đoán. Nhìn kỹ mới giật mình phát hiện, nha đầu này từng giết người, trên người có sát khí.

Dương lão đầu rơi vào trầm mặc thật lâu.

Nếu là con trai, đứa trẻ này có thể đi rất xa.

Hai vợ chồng già đều bị dọa không nhẹ, cần thời gian bình tâm, liền bảo cả ai về nhà nấy nghỉ ngơi.

Cha con hai người trở về nhà, thay quần áo xong liền ngã đầu ngủ. Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã tối.

Cả nhà chờ hai cha con ăn cơm. Trước kia, cha con họ chưa từng có đãi ngộ này.

Dương lão đại và Dương lão tam đã nghe nói chiến tích của hai cha con. Vừa thấy họ xuất hiện, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ.

Xuân Hiểu vốn đang rất vui, nhưng khi nhìn thấy Trương Uyển Thanh, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc