Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Làm Mẹ Kế Thập Niên 70 Chương 25: Xuống Đồng Làm Việc

Cài Đặt

Chương 25: Xuống Đồng Làm Việc

Làm áo thun bằng vải cotton còn có một ưu điểm: trẻ con vóc dáng nhỏ, nên một chiếc áo tay dài, chỉ cần cắt phần tay áo, chỉnh sửa lại một chút là có thể may thành quần. Phần trên của áo cắt bớt một đoạn, cũng có thể làm áo ba lỗ hoặc áo cộc tay.

Đường Vãn Ngâm tranh thủ phần vải thừa cắt ra để may thêm vài cái quần lót cho lũ nhỏ, dù may vá vụng về, xiêu vẹo, nhưng tụi nhỏ lại vui như Tết, thi nhau mặc thử.

Cô dặn chúng chỉ được mặc đồ này ở nhà, còn ra ngoài thì vẫn phải mặc quần áo cũ như trước. Dù sao cũng nên tính kế mua thêm vải may quần áo tử tế cho bọn nhỏ, chỉ tiếc là phiếu vải thì khó kiếm, chứ tiền thì cô còn lo được.

Sáng mùng 3, đến lượt Đường Vãn Ngâm phải ra đồng làm việc.

Thời buổi này mà xin nghỉ ba ngày đã là ưu đãi đặc biệt rồi. Đội trưởng Lý từng nói thẳng: “Con trai tôi Lý Kiến Cường còn chưa chắc được nghỉ để đi trị bệnh.”

Mấy hôm trước, Khổng Thu Lộ có ghé qua, tặng cô bốn tấm chiếu: hai tấm trải giường đất, hai tấm treo cửa sổ làm rèm. Lúc trời còn chưa sáng rõ, cô cô đã đứng ngoài gọi lớn:

Vãn Ngâm! Đường Vãn Ngâm!

Cô vội vàng bật dậy, Mạnh Tử Thanh cũng thức theo. Vừa mặc đồ, cô vừa dặn dò:

“Hôm nay mẹ phải ra đồng, con ở nhà trông hai em. Nhặt ít cành khô quanh nhà là được. Trên bếp có bánh bao với trứng gà, ăn kín đáo thôi. Vỏ trứng nhớ phơi khô rồi giã nhỏ cất lại, đừng để ai phát hiện, biết chưa?”

“Dạ biết ạ!” Mạnh Tử Thanh gật đầu.

Gần đây, Đường Vãn Ngâm mỗi ngày đều đổi món với trứng gà cho tụi nhỏ. Thịt thì khó kiếm, quốc doanh thì đắt, mà ở Cung Tiêu Xã lại thường xuyên cháy hàng. Vậy nên cô đành dùng trứng, mỗi đứa mỗi ngày hai quả.

Bữa sáng thường là trứng luộc. Trưa và tối thì xào, hấp hoặc thả vào canh. Thi thoảng có ít dầu ăn, cô còn chiên trứng đổi vị.

Sáng sớm, cô mò ra bếp, lấy hai củ khoai lang đỏ và hai quả trứng gà đã hấp sẵn từ tối qua. Ấm nước bằng nhôm giống ấm trà lớn, vừa nấu nước vừa tranh thủ hấp khoai hay trứng, rất tiện.

Cô ăn vội quả trứng gà, khoác mũ rơm, vắt khăn lên cổ, rồi ra cửa tìm Khổng Thu Lộ. Vừa gặp, cô đã dúi cho bạn một quả trứng.

Khổng Thu Lộ vội đẩy lại:

“Trời đất, nhà còn ba đứa nhỏ, sao cho tớ được?

Ai cũng biết, Đường Vãn Ngâm bị người ta đồn là bỏ chồng theo trai, bị lừa, rồi ôm ba đứa con người khác về nuôi. Người trong thôn gọi cô là mẹ kế đáng thương.

Khổng Thu Lộ thân với cô, không tin mấy lời đàm tiếu, nhưng cũng ngại, không dám nhận đồ.

“Tớ không đói, lại còn mấy bắp đậu nữa. Diệp Văn Minh không biết xấu hổ, chỉ chia cho ngươi củ khoai lang, thật đáng giận!”

Nói rồi định trả trứng lại.

“Cầm đi! Tớ đâu thiếu ăn đến mức đó.” Đường Vãn Ngâm xua tay.

Nhưng Khổng Thu Lộ vẫn ngập ngừng, nhìn quanh không thấy ai, mới nhỏ giọng hỏi:

“Này... Trứng gà này, không phải là... cậu moi từ miệng ba đứa nhỏ đó chứ?”

Đường Vãn Ngâm suýt sặc khoai:

“Khụ khụ! Tớ cướp đồ ăn của con nít sao? Cậu nghĩ gì vậy?”

“Không phải tớ nói, nhưng người trong thôn đồn thế. Họ bảo Mạnh Vũ Kỳ làm việc tốt, lương cao, trước kia cũng có người muốn làm mối cho hắn. Ai dè hắn đã có vợ trên đơn vị rồi.”

“Giờ nghe nói vợ hắn không còn, nên người ta lại ngấp nghé. Kết quả, cậu cướp mất cơ hội, nên họ mới nói xấu ngươi nào là vì lương của Mạnh Vũ Kỳ mà kết hôn, rồi ngược đãi con hắn sau lưng.”

Đường Vãn Ngâm cảm thấy oan uổng còn hơn Đậu Nga. Cái gì mà cướp cơ hội? Là hắn tự tìm đến cô trước chứ!

Còn chuyện đãi ngộ tốt ư? Ngoài mấy đồng lẻ thì có gì đâu? Ngay cả phiếu gạo cũng chẳng có!

Cô nuôi ba đứa nhỏ là vì chúng đáng yêu, chứ có liên quan gì đến Mạnh Vũ Kỳ?

“Cậu cũng biết thiên hạ nói bậy, sao còn tin?” cô cáu.

“Tớ không tin. Nhưng Phó Nguyệt Mai với Trần Đông mấy hôm trước đi ngang nhà cậu, nói nghe thấy tiếng cậu đánh trẻ con, tụi nhỏ khóc như đứt ruột...”

Chắc là hôm Tử Thanh phát bệnh... Đường Vãn Ngâm trầm mặc. Thời này làm gì có ai hiểu tâm bệnh, chấn thương tâm lý? Trẻ con mà la hét, người ta liền cho là bị mẹ kế đánh.

Vì Tử Thanh, cô đành cắn răng gánh tội thay.

“Trẻ con thì khóc nhè là chuyện bình thường mà cô nói lấp liếm.”

“Vậy... Trứng gà này thật sự không phải Mạnh Vũ Kỳ để lại?”

“Vì sao cứ phải là hắn để lại? Ta không thể mua được sao?”

Tuy hiện tại cô nghèo rớt mồng tơi, nhưng cũng còn khoản an trí phí đầu năm. Ai cấm cô dùng nó mua trứng?

Nhưng Khổng Thu Lộ lại nhìn cô như thể “hết thuốc chữa”:

“Nhà cậu thế kia... Người ta còn sợ ngươi chết đói không kịp, làm gì để dành tiền cho ngươi ăn trứng?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc