Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Làm Mẹ Kế Thập Niên 70 Chương 24: Tử Thanh Phát Cuồng

Cài Đặt

Chương 24: Tử Thanh Phát Cuồng

Trên người Tử Thanh chi chít dấu vết, chỗ là vết roi, chỗ là vết xước, còn có những vết sẹo tròn nhỏ giống như bị tàn thuốc làm bỏng Đường Vãn Ngâm từng có người bạn hút thuốc cũng có vết sẹo như thế.

Đường Vãn Ngâm nhìn quanh người Tử Thanh, sắc mặt tái đi, giọng run run:

“Tử Thanh, đây là sao… Ai làm con bị như thế này?”

Cơ thể nhỏ bé của Mạnh Tử Thanh run lên, trên mặt lộ ra vẻ hoảng hốt tột độ.

“Đau… Mẹ ơi, đau quá!”

Tử Thanh sợ đến mức không nói nổi câu hoàn chỉnh, cuối cùng lại hét lên thất thanh:

“Đau! Đừng đánh con! Con xin ba, đừng đánh, đừng đánh mà!”

Đường Vãn Ngâm còn chưa kịp phản ứng thì bên phòng kia, Mạnh Tử Mẫn đã biến sắc, vội vàng nhảy xuống giường chạy về phía này. Mạnh Tử Lễ cũng chạy theo phía sau, trên người vẫn chưa mặc đồ, vừa chạy vừa khóc lớn.

“Chị!” Mạnh Tử Mẫn chân trần, giày cũng chưa mang, lao tới ôm chầm lấy Mạnh Tử Thanh, ép đầu cô vào ngực mình:

“Chị đừng sợ! Hắn không còn nữa rồi! Bây giờ chúng ta ở với mẹ! Chị, nhìn đi, mẹ ở đây mà!”

Cô bé ôm chặt lấy Tử Thanh, hướng ánh mắt của chị mình về phía Đường Vãn Ngâm.

Hành động thành thục ấy, rõ ràng không phải lần đầu tiên chứng kiến Tử Thanh như vậy.

Đường Vãn Ngâm hoảng loạn, hai tay luống cuống giữa không trung, cuối cùng bắt chước theo Mạnh Tử Mẫn, kéo Tử Thanh ôm chặt vào lòng.

“Tử Thanh, đừng sợ… Mẹ ở đây. Có mẹ rồi, không ai có thể đánh con nữa, kể cả ba con cũng không được!”

Đường Vãn Ngâm vừa khóc vừa dỗ dành, câu cuối gần như nghiến răng nghiến lợi.

Mạnh Vũ Kỳ, đúng là cầm thú!

Không cần con thì thôi, lại còn ra tay đánh đập trẻ con! Thứ súc sinh!

Cô ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Tử Thanh, nhẹ nhàng dỗ dành mãi, đến khi Tử Thanh dần bình tĩnh lại.

Thấy Mạnh Tử Mẫn và Tử Lễ chân trần đứng lo lắng bên cạnh, Đường Vãn Ngâm vội bảo Tử Mẫn dẫn em đi rửa chân, mang giày vào.

Tử Mẫn nhìn chị, thấy chị đã bình tĩnh hơn thì mới kéo Tử Lễ đi.

Đường Vãn Ngâm buông lỏng vòng tay, nhẹ giọng dỗ:

“Tử Thanh, nước lạnh rồi. Để mẹ đi thêm chút nước ấm được không?”

Mạnh Tử Thanh chậm rãi mở mắt, nhìn Đường Vãn Ngâm, bỗng ôm chặt lấy cổ cô, không nói gì, cũng không chịu buông ra.

Đường Vãn Ngâm dịu dàng xoa mái tóc còn hơi rối của Tử Thanh:

“Không sao. Mẹ lúc tắm cho Tử Lễ cũng đã bị ướt cả rồi.”

Tử Thanh nghe vậy cười khẽ:

“Tử Lễ nghịch quá.”

Đường Vãn Ngâm nhìn cô bé, nói nghiêm túc:

“Mẹ mong con cũng nghịch một chút.”

Tử Thanh ngạc nhiên nhìn cô, Đường Vãn Ngâm cười gật đầu:

“Nếu mẹ đã là mẹ các con, dù là mẹ kế cũng được, nhưng chỉ cần các con gọi mẹ một tiếng mẹ, mẹ sẽ nuôi các con suốt đời.”

Nước mắt vừa ngừng, nay lại trào ra.

Tử Thanh vươn cánh tay gầy gò, lại lần nữa ôm chặt cổ Đường Vãn Ngâm.

Cô hôn nhẹ lên mặt con bé:

“Thôi nào, ôm một lát là được rồi, không thì cả hai đều cảm lạnh mất.”

Bây giờ mà bị cảm thì không đùa được. Trạm y tế trên trấn chỉ có thuốc giảm đau với thuốc đỏ… nghĩ thôi đã thấy lo.

Tử Thanh ngượng ngùng cười, Đường Vãn Ngâm liền đi lấy nước ấm.

Lúc này, cửa phòng bên cạnh kêu “kẽo kẹt” một tiếng.

Tử Thanh quay đầu lại, thấy Tử Mẫn thò đầu vào:

“Chị? Chị ổn rồi chứ?”

Tử Thanh gật đầu:

“Ừ, không sao nữa.”

Tử Mẫn mới chạy tới, ngồi xổm xuống bên bồn tắm, nhìn chị bằng ánh mắt đen láy:

“Chị, vừa nãy muội thấy mẹ ôm chị, còn thơm chị nữa.”

Tử Thanh gật đầu, giọng run run:

“Ừ, mẹ thơm chị thật.”

Tử Mẫn đầy ngưỡng mộ:

“Chị, muội thấy mẹ này là tốt nhất. Muội không muốn đổi mẹ nữa, cả đời cũng muốn ở bên mẹ.”

Tử Thanh không đáp, nhưng nhìn nét cười trên mặt thì rõ ràng cô bé cũng nghĩ như vậy.

Mạnh Tử Lễ bị để lại một mình ở phòng bên kêu toáng lên:

“Chị cả! Chị hai! Muốn qua đó với!”

Tử Mẫn vội chạy về:

“Ngươi đừng tới đây! Ta về ngay!”

Tử Mẫn vừa đi thì Đường Vãn Ngâm cũng xách bình nước nóng vào, tò mò hỏi:

“Hai chị muội nói gì đấy?”

Tử Thanh khúc khích cười:

“Nói… mẹ rất tốt.”

Đường Vãn Ngâm rút nút bình nước, cẩn thận chế nước vào chậu, cười:

“Thế thì đúng rồi! Gặp được mẹ như ta, coi như vận may mấy đứa nở hoa rồi đó!”

Tử Thanh lại bụm miệng cười. Mẹ mới này, đúng là nói chuyện kỳ cục, nhưng… cô và Tử Mẫn, Tử Lễ đều rất thích.

Tắm rửa xong, mấy mẹ con ăn một bữa cơm vui vẻ, đến tối ngả đầu ra ngủ một giấc ngon lành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc