Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Làm Mẹ Kế Thập Niên 70 Chương 1: Xuyên Đến Thập Niên 70

Cài Đặt

Chương 1: Xuyên Đến Thập Niên 70

Đường Vãn Ngâm tỉnh dậy trên chiếc giường đất trong căn phòng tường gạch đất đỏ, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, miệng khô khốc, bụng đói cồn cào, như thể đã nhịn đói ba ngày rồi lại bị ai đó đấm cho một trận tơi bời.

Ngoài phòng có người nghe thấy tiếng động, vén rèm bước vào. Là một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi, tay bưng một bát nước:

“Đường Vãn Ngâm, cậu tỉnh rồi à?”

Đường Vãn Ngâm chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, người chẳng còn chút sức lực nào. Khổng Thu Lộ vội đỡ cô dậy, bón nước cho uống, vừa bón vừa càu nhàu:

“Cậu cũng thật là, đại đội trưởng bắt đi gánh nước thì phải biết tìm thôn trưởng mà kêu chứ. Người yếu như sợi bún thế này, sao mà gánh nổi nước cho được?”

Nói đến đây, Khổng Thu Lộ vẫn còn sợ hãi:

“May mà lúc ấy có đội người ta đi khảo sát đường sắt qua, họ biết bơi nên mới cứu được cậu. Không thì...”

Theo lời cô ấy kể, một loạt ký ức lập tức ào ào ập vào đầu Đường Vãn Ngâm.

Cô... xuyên rồi. Hiện tại đang là tháng Tám năm 1974, thân phận cô bây giờ chính là Đường Vãn Ngâm, một nữ thanh niên trí thức mới xuống nông thôn hồi đầu năm.

Nguyên chủ tên Đường Vãn Ngâm, xuống nông thôn về làm ở thôn Bàn Khê, huyện Bình Sơn. Vì dáng người và gương mặt xinh đẹp, mới đến đã bị con trai đại đội trưởng để mắt, suốt ngày bám riết không buông.

Nguyên chủ vốn là người có khí cốt, nhưng khổ nỗi đại đội trưởng lại là cường hào ác bá trong thôn. Mà thanh niên trí thức như cô lúc bấy giờ còn thấp kém hơn cả dân trong thôn, hở chút là bị bần nông, trung nông “dạy bảo”.

Nói Khổng Thu Lộ bảo cô đi tìm thôn trưởng, cô cũng từng đi rồi. Khi ấy nhờ lão thôn trưởng đứng ra nói giúp, lấy cớ chưa đủ mười tám tuổi nên không thể kết hôn, mới miễn cưỡng đuổi được nhà Lý Kiến Cường đi.

Nhưng giờ thế cục đã khác. Lão thôn trưởng không còn đè nổi đại đội trưởng nữa.

Nửa tháng trước, nguyên chủ vừa tròn mười tám. Lý Kiến Cường từ một tháng trước đã tìm đủ cách ép buộc. Đường Vãn Ngâm không chịu, đại đội trưởng liền sắp xếp cho cô toàn những việc nặng nhọc nhất trong đội.

Việc gánh nước thì cô không ngán, nhưng gánh đến bờ sông, bị Lý Kiến Cường kéo vào bụi lau tính giở trò thì không thể nào nhịn được.

Đường Vãn Ngâm sợ gã lâu rồi, người lúc nào cũng thủ sẵn một cây kéo bên mình. Cô gái này cũng đủ liều mạng, một nhát kéo xử luôn “chỗ đó” của Lý Kiến Cường.

Gã gục trong bụi lau, sống chết chưa rõ. Đường Vãn Ngâm biết mình vốn là đứa cha mẹ không thương, bị đẩy xuống nông thôn nhường chỗ học cho em trai, thân thế đơn bạc, tiếng xấu đầy mình. Giờ lại dính thêm chuyện này, kiểu gì cũng không còn đường sống.

Thế là cô nhảy xuống sông. Và bây giờ Đường Vãn Ngâm mới xuyên đến.

Uống xong bát nước, Khổng Thu Lộ cầm bát đi ra ngoài:

“Cậu nghỉ thêm một lát đi, tớ còn phải nấu cơm cho mọi người. Lát nữa tìm gì đó cho cậu ăn sau.”

Đường Vãn Ngâm ôm ngực, cảm nhận rõ ràng một nỗi bất an và không cam lòng không phải của mình. Cô khẽ thì thầm:

“Yên tâm, tôi nhất định sẽ thay cậu mà sống cho ra hồn.”

Cảm giác bất cam trong lồng ngực dần tan đi, Đường Vãn Ngâm dường như nghe thấy giọng cô gái kia thì thào:

“Xin lỗi, để lại cho cậu một đống rắc rối thế này.”

Đường Vãn Ngâm mỉm cười nhạt:

“Bất kể là thứ rắc rối gì đến tay tôi, tôi cũng sẽ xử được hết.”

Khi cảm giác của nguyên chủ hoàn toàn tan biến, Đường Vãn Ngâm lập tức lấy trong không gian ra một thanh socola, nhét vào miệng.

Câu vừa rồi cô nói tuyệt đối không phải lời mạnh miệng. Lúc tỉnh dậy, cô đã kiểm tra không gian của mình vẫn còn.

Không gian ấy không lớn, chừng mười mấy mét vuông, chính giữa có một chiếc giếng nước to. Mỗi ngày múc được một bát nước, nhưng uống lâu dài thì khoẻ người, giải bệnh, tiêu viêm.

Một nửa diện tích trong không gian cô dùng để chất đồ: sắp xếp theo từng ô vuông, mỗi ô rộng một mét vuông, chia ba tầng chồng lên nhau, chất đầy quần áo, chăn màn, lương thực, đồ dùng hàng ngày, thuốc men và sách vở.

Phía còn lại cô trồng rau quả. Tuy diện tích không lớn, sản lượng cũng không nhiều, nhưng nhờ nước giếng pha loãng mà cây cối mọc rất nhanh. Một mình cô từ trước đến giờ chưa từng thiếu ăn.

Ngoài ra, không gian còn tích hợp một hệ thống mua sắm trực tuyến. Dù kho hàng trữ hết, cô vẫn có thể mua được bất cứ lúc nào.

Có chừng ấy thứ trong tay, dù có xuyên về tận những năm 70, cô cũng chẳng sợ gì cả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc