Nhớ đến chuyện này, trong lòng hoàng hậu trào dâng nỗi nhục nhã to lớn. Nếu bệ hạ đối xử công bằng với tất cả thì thôi, đằng này lại thiên vị yêu nữ núi Long Hổ kia, tình sâu nghĩa nặng.
Hoàng hậu cố nén cảm xúc, khẽ ho một tiếng: “Được rồi, đã biết tình hình như thế, các muội muội càng nên san sẻ nỗi lo với bệ hạ.”
“Vâng.” Chúng phi đứng dậy đáp lời, sau mấy câu khách sáo, câu chuyện lại quay về cung Chiêu Hoa.
“Muội muội mới ở cung Chiêu Hoa đã có phong vị chưa?” Trần tần hỏi, giọng mang theo chút khinh thường.
Nữ tử kia thân phận thấp kém, không phải con cháu công hầu, cũng chẳng xuất thân thế gia thư hương, chỉ là một nữ đạo sĩ tu hành ở núi Long Hổ. Nếu không hợp ý bệ hạ, làm sao có thể được sủng ái đến thế.
“Có lẽ sẽ được nâng lên, phong làm Quý nhân.”
“Quý nhân? Muội muội xem thường người ta quá rồi.”
Một câu của Triệu Đoan phi khơi gợi sự hiếu kỳ của mọi người, hoàng hậu cũng thản nhiên lặng lẽ chú ý.
Trần tần thấy rõ sắc mặt hoàng hậu, dè dặt hỏi: “Quý nhân vẫn thấp ư? Chẳng lẽ định phong làm Quý phi?”
“Muội nói đúng rồi, nhưng còn thiếu một chữ, thánh ý của bệ hạ là thêm chữ ‘Hoàng’ trước Quý phi - Hoàng quý phi.”
Lúc này, mọi người đều im bặt, sự im lặng chết chóc kéo dài nửa khắc, thậm chí ẩn chứa cả tuyệt vọng.
Triều đại này từ khi khai quốc chưa từng lập hoàng quý phi, vì tước vị ấy quá cao, gần như sánh ngang hoàng hậu. Tổ huấn có nói: khi còn hoàng hậu thì không lập hoàng quý phi.
Cung Chiêu Hoa, Lâm thị đến.
Chư phi tần không hẹn mà cùng ngoảnh lại nhìn.
Nữ tử thanh lệ đội mũ trúc trắng che kín dung nhan, toàn thân vận y phục trắng tinh, tiên khí lượn lờ, mang phong vị đạo gia. Dưới ánh sáng sớm, nàng trong trẻo sáng ngời như đóa sen vừa hé nở, tựa ánh trăng mờ ảo phát sáng, hương lan thoảng đưa.
Ngoài điện, bóng dáng cẩm y vệ lờ mờ thấp thoáng, do Bắc Trấn Phủ Ty cùng Đông Xưởng hợp lực hộ tống đến. Trận thế này, nếu không biết còn tưởng là áp giải phạm nhân từ ngục đại lao.
Hậu cung cấm nam tử chân chính như cẩm y vệ ra vào, nhưng với Lâm thị ở cung Chiêu Hoa dường như là ngoại lệ.
Phượng Nghi cung thoáng chốc bị hương lan dịu nhẹ bao phủ.
Lâm Tĩnh Chiếu quỳ xuống, hành lễ cung đình chuẩn mực với hoàng hậu: “Thần thiếp Lâm thị bái kiến hoàng hậu nương nương.”
Gần như tất cả ánh mắt trong điện đều bị chiếc mũ che mặt trắng như tuyết của nàng thu hút. Dưới lớp lụa mỏng bao phủ, bóng dáng mỹ nhân chỉ lộ ra một vài đường nét mờ ảo, tỏa ra khí chất thanh khiết. Tuy nàng không đeo trang sức vàng bạc, nhưng lại mang vẻ đẹp không vướng bụi trần.
Hậu cung đầy rẫy phấn son tục khí, chỉ riêng nàng mỹ mạo xuất trần, khó trách bệ hạ coi nàng như bảo vật trong lòng.
Triệu đoan phi nuốt nước bọt, Trần tần cúi đầu. Cả đại điện lặng ngắt như tờ, thậm chí còn yên ắng hơn trước.
“Lâm thị.”
Triệu Đoan phi là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu hàm chứa trách móc, “Đã đến bái kiến hoàng hậu nương nương, vì sao lại đội mũ che mặt, ra vẻ bí ẩn? Chẳng lẽ không hiểu lễ nghi trong cung?”
Lâm Tĩnh Chiếu nhẹ giọng đáp: “Thần thiếp diện mạo thô tục xấu xí, chỉ là dáng vẻ quê mùa, không dám làm kinh động hoàng hậu nương nương cùng các vị nương nương.”
Chư phi nhìn nhau, nữ tử quê mùa thô tục thì đúng, nhưng cũng không đến mức lúc nào cũng phải đội mũ che mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)