Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mong là vậy." Tống Hi vẫn như ngày trước, gương mặt tràn ngập nụ cười rạng rỡ như gió xuân.
Triệu Yến Sâm khẽ nâng mi mắt, ánh mắt âm thầm đánh giá cô.
Nước da trắng sứ, tựa như tuyết sương, ngũ quan xinh đẹp chuẩn mực, đuôi mắt cong cong, khi cười rộ lên mang theo nét ngọt ngào khiến người ta yêu thích.
Thân hình nhỏ bé này, mong manh đến độ gió lớn chút thôi cũng có thể thổi bay.
Triệu Yến Sâm nhàn nhạt hỏi: "Ở nước ngoài ngày nào cũng ăn cỏ à?"
"Không ăn cỏ, một ngày ba bữa đều bình thường." Tống Hi thành thật khai báo: "Không hợp khí hậu có lẽ là do cơ chế cơ thể chưa kịp phản ứng thôi chứ không liên quan đến đồ ăn lắm.”
"Bác sĩ đã truyền cho em một bình dịch, giờ em khỏe rồi."
Triệu Yến Sâm tỏ vẻ không sao cả, thong thả giơ tay tháo khuy măng sét rồi cất bước lướt qua người cô.
Tống Hi không hiểu lắm nhưng vẫn quay đầu lại, giọng nói trong trẻo ngọt ngào: "Anh, đêm nay cảm ơn anh nhé."
Dù là chú Mục hay bác sĩ, cô đều đích thân nói lời cảm ơn với anh.
Tống Hi mặc một chiếc váy ngủ hai dây dài chấm đất, chất liệu mỏng manh nên trước khi ra khỏi phòng, cô đặc biệt khoác thêm một chiếc áo len dệt kim.
Khi cô xoay người nhìn lại Triệu Yến Sâm, tà váy lụa lướt qua mắt cá chân anh mang theo cảm giác mềm mại mát lạnh.
"Cảm ơn cô của em ấy." Giọng điệu Triệu Yến Sâm hờ hững, hàm ý trong đó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đã bước chân vào nhà họ Triệu thì đừng để người ngoài có cơ hội đàm tiếu rằng nhà họ Triệu bạc đãi cô.
Cho dù không phải là Tống Hi mà là Lý Hi hay Tống Bi thì anh cũng đối xử bình đẳng như nhau.
Tống Hi ngoan ngoãn đáp: "Vâng."
Xương cổ tay người đàn ông trắng lạnh rắn rỏi, chợt lóe lên sắc đỏ chói mắt.
Không biết là dây đỏ hay là thứ gì khác.
Tống Hi định thần nhìn kỹ lại.
Ánh đèn trắng trên đỉnh đầu chiếu sáng một khoảng không gian vắng lặng, người trong mộng đã chẳng còn thấy bóng dáng đâu.
Có lẽ vì đặt chân trở lại thành phố này nên chuyện cũ thường xuyên len lỏi vào giấc mơ của cô.
Lần đầu tiên Tống Hi gặp Triệu Yến Sâm là khi vừa đón sinh nhật tám tuổi xong.
Trước đó, mọi hiểu biết của cô về Triệu Yến Sâm đều đến từ người cô ruột của mình.
Tống Uẩn Ngọc dặn dò cô chuyển vào nhà mới phải biết lễ phép và giữ quy củ vì người nhà họ Triệu đều rất xuất sắc, là dòng dõi thế gia đỉnh cấp và đều là những nhân vật quyền cao chức trọng.
Học bạ của cô được chuyển từ Nam Thành đến trường top ở Bắc Kinh, môi trường sống cũng từ thành phố nhỏ với cơ sở hạ tầng bình thường đổi sang khu vực phồn hoa tấc đất tấc vàng của Bắc Kinh.
Mỗi lần nhắc đến Triệu Yến Sâm, trong mắt Tống Uẩn Ngọc đều tràn đầy sự tán thưởng và ngưỡng mộ.
Vì lẽ đó, ấn tượng ban đầu của Tống Hi về anh là: Vị thiếu gia quyền quý hiển hách, sinh ra đã hơn người và trái ngược hoàn toàn với cô, họ như những thỏi nam châm trái cực.
Hôm hai cô cháu chuyển vào nhà họ Triệu là một ngày trời rất đẹp.
Tống Hi lẽo đẽo theo sau cô ruột, vòng qua bức bình phong sáu cánh thêu bức tranh trúc xanh hoàn chỉnh, nhìn thấy thiếu niên tuấn tú thanh tao đang lười biếng dựa vào ghế thái sư bằng gỗ đàn hương, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn sang.
Ngón tay thon dài của anh tùy ý mân mê chiếc chén, ánh nắng từ khung cửa sổ sau lưng chiếu vào trong phòng, sắc vàng rực rỡ đến mức chói mắt.
Thế nhưng vẫn chẳng thể sánh bằng nụ cười lơ đãng dưới đôi mày mắt hờ hững của thiếu niên.
Cô ruột cúi người, dịu dàng nhắc nhở: "Tây Tây, sau này đây là anh trai của cháu."
Anh nhìn cô, thần sắc lạnh nhạt, coi như không khí.
Tống Hi mặc chiếc váy mới màu vàng nhạt, trông như một đóa hoa hướng dương rụt rè, lí nhí cất tiếng gọi.
"Anh."
Khi ấy nào có ngờ đâu, sẽ có một ngày Triệu Yến Sâm nâng niu cô như châu như ngọc.
Chẳng nỡ dùng dù chỉ một chút sức lực.
...
Sáng sớm hôm sau, vệ sinh cá nhân xong xuôi, trước khi rời khỏi tứ hợp viện thì Tống Hi ghé qua phòng ăn báo với Tống Uẩn Ngọc một tiếng.
Mọi người bên bàn ăn đang tao nhã dùng bữa, không khí vô cùng hòa thuận.
Tống Hi liếc nhìn Triệu Yến Sâm nhưng người đàn ông lại làm như không thấy, tựa hồ cô chẳng xứng để anh dừng mắt dù chỉ nửa giây.
"Cô, em Thời Hựu. Cháu vội đến công ty nên không ăn sáng cùng mọi người đâu ạ!"
"Không ăn sáng thì sao có sức mà làm việc, gói mang theo để ăn trên đường đi... Ơ cái con bé này sao vẫn y hệt như ngày xưa thế."
Tống Uẩn Ngọc nhìn theo bóng lưng dần khuất của Tống Hi, quay đầu lại nói với Triệu Yến Sâm đang ngồi đối diện: "Tây Tây vừa từ Mỹ về đã bắt đầu bận rộn công việc, chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu."
"Em ấy không thấy mệt đâu." Triệu Yến Sâm đặt dao nĩa xuống, giọng điệu hời hợt.
"Đúng vậy." Tống Uẩn Ngọc cười dịu dàng: "Con bé không kêu mệt không kêu khổ là được."
"Nhưng Tây Tây cũng thật là, hiếm khi cháu mới về nhà một chuyến, ít nhất con bé cũng phải ở lại ăn sáng cùng chứ."
Triệu Yến Sâm đã dọn ra ngoài sống riêng từ rất lâu. Đêm qua là lần đầu tiên sau bốn năm anh ngủ lại nhà.
Thần sắc Triệu Yến Sâm vẫn tự nhiên: "Không sao."
Thấy anh thực sự không để ý, Tống Uẩn Ngọc lại cười hỏi han xem bữa sáng thế nào, có hợp khẩu vị không.
Trong khi đó thì cậu bé ngồi ở bên cạnh là Triệu Thời Hựu lén lút cầm điện thoại nhắn tin mách lẻo với Tống Hi.
[Chị, mẹ bảo chị làm em gái mà không tròn bổn phận.]
Khi nhận được tin nhắn, Tống Hi đại khái đã hiểu ra, cô cười tủm tỉm trả lời: [Hả? Vậy sau này chị chỉ làm chị gái thôi nhé.]
Triệu Thời Hựu: [Chị không muốn làm thì cũng phải làm.]
Tuổi còn nhỏ mà nói chuyện còn cổ hủ hơn cả cô.
Ngón tay trắng trẻo thon thả của Tống Hi gõ nhẹ hai cái lên màn hình, chậm rãi nhắn lại: [Gửi WeChat của anh cả cho chị, để chị đi tạ tội với anh ấy.]
Còn về việc tạ tội vì cái gì, ai mà biết được chứ.
Vì không thỉnh an Thái tử gia ư?
Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi khiến khoảng sân nhỏ sáng bừng, những khóm hoa cây cảnh đắt tiền khoe sắc rực rỡ.
Triệu Yến Sâm là tông màu lạnh lẽo duy nhất giữa bức tranh rực rỡ sắc màu ấy.
Dáng người anh cực kỳ ưu việt, vai rộng chân dài, vạt áo khẽ bay trong gió nhẹ, hòa cùng ánh nắng mong manh toát lên vẻ đoan trang cao quý.
Triệu Thời Hựu không gửi ngay WeChat của Triệu Yến Sâm cho Tống Hi, thứ nhất là do giáo dưỡng thế gia không cho phép cậu tự ý quyết định; thứ hai là do áp lực huyết thống, cậu có chút e sợ người anh cả cùng cha khác mẹ này.
Đợi Triệu Yến Sâm nghe điện thoại xong, Triệu Thời Hựu mới cầm điện thoại chậm rãi bước tới.
"Anh cả."
"Chuyện gì."
Giọng người đàn ông trầm hơn ngày thường, mang theo từ tính lạnh lùng thấu xương.
Triệu tiểu thiếu gia tay cầm điện thoại, lễ phép hỏi: "Chị Tây Tây muốn kết bạn WeChat với anh, em có thể gửi cho chị ấy không ạ?"
Không khí dường như rơi vào tĩnh lặng trong vài giây.
"Kết bạn WeChat với anh."
Triệu Yến Sâm thong thả lặp lại, đuôi lông mày khẽ nhướng lên: "Để làm gì."
Triệu Thời Hựu: "Chị ấy bảo muốn tạ tội với anh."
Khóe môi Triệu Yến Sâm nhếch lên một độ cong khó phát hiện: "Tạ tội chuyện gì?"
"Không thỉnh an Thái tử gia là tội đáng muôn chết." Triệu Thời Hựu bê nguyên văn lời Tống Hi ra nói.
"..."
Triệu Yến Sâm nói: "Không cần."
Lời từ chối dứt khoát gãy gọn, không chừa chút đường lui nào.
"Vâng ạ." Triệu Thời Hựu mặt mũi ỉu xìu.
Cậu bé cầm điện thoại, mở khung chat với Tống Hi, gõ chữ trả lời.
[Chị ơi, anh cả bảo không cần thỉnh an, phương thức liên lạc...]
Triệu Thời Hựu mới gõ được một nửa, trên đỉnh đầu bỗng nhiên có một bóng đen đậm đặc bao trùm lấy cậu.
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện là người đàn ông vừa mới từ chối một cách vô tình kia.
Triệu Thời Hựu ngẩn người: "Anh cả."
Những ngón tay với những khớp xương rõ ràng lơ đễnh xoay chiếc bật lửa, hàng mi dài của Triệu Yến Sâm rũ xuống vẻ lạnh nhạt, một tiếng 'tạch' vang lên, ngọn lửa màu xanh nhạt bùng lên.
"Em gửi cho chị ấy đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)