Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ham Muốn Chết Người Chương 5: Bạn Trai

Cài Đặt

Chương 5: Bạn Trai

Gác mái của quán bar Night Realm thuộc phạm vi phòng bao riêng tư, diện tích rộng lớn, gần như chiếm trọn cả tầng lầu.

Nơi này chỉ mở cửa cho con cháu thế gia thuộc tầng lớp đỉnh lưu ở Bắc Kinh, mặc cho họ tụ tập tiêu tiền như nước và sống cuộc đời xa hoa trụy lạc.

Dựa lưng vào ghế sô pha da thật, Triệu Yến Sâm khẽ nâng mi mắt. Ánh đèn rực rỡ từ trần nhà rọi xuống, lướt qua những lọn tóc đen lòa xòa trước trán anh rồi rơi vào bóng râm dưới hàng mi dài tựa lông quạ, chẳng hề nhìn thấy chút cảm xúc nào càng khiến anh thêm phần lạnh lùng trầm ổn.

"Đi đây."

"Đi luôn rồi á?" Trì Vọng tiếc nuối nói: "Cũng sớm quá rồi đấy."

Anh ta đặt ly Martini chứa cocktail xuống bàn trà lưu ly, đặt mông ngồi phịch xuống ghế sô pha rồi vắt chéo chân với vẻ cà lơ phất phơ.

"Em gái Tống Hi thật khiến người ta yêu thích, dáng vẻ vừa ngoan ngoãn lại xinh đẹp, y hệt như một thiên sứ nhỏ vậy."

Trì Vọng quay sang nhìn Triệu Yến Sâm, ánh mắt cầu tri thức hỏi: "Nhà cậu sinh kiểu gì thế? Có bí quyết gì không để tớ về bảo ba mẹ tớ nỗ lực một chút."

Triệu Yến Sâm lấy hộp thuốc lá trên bàn trà, gõ ra một điếu rồi ngậm nơi khóe môi: "Cậu hiếu thảo thật đấy."

"Chứ còn gì nữa, đại hiếu tử đệ nhất thủ đô không phải tớ thì còn ai!"

Trì Vọng kiêu ngạo nhận lời khen, quay đầu lại thì bất ngờ nhìn thấy người đàn ông trung niên đi rồi lại quay lại: "Ồ, đây chẳng phải là ông chủ Thường sao."

"Trì thiếu gia."

Ông chủ đứng sau màn của quán bar tên là Thường Tại Sâm, ông đưa Tống Hi lên gác mái xong lại xuống dưới xử lý công việc. Xử lý xong xuôi liền lập tức quay lại báo cáo tình hình.

Thường Tại Sâm thuật lại tường tận ngọn ngành mâu thuẫn tối nay giữa Tống Hi và Trang Học Thành cho Triệu Yến Sâm nghe.

"Tống tiểu thư nói với đối phương rằng cô ấy đã có bạn trai..."

Nói đến đây, tim Thường Tại Sâm bỗng thót lại một cái. Ông cẩn trọng quan sát, căng thẳng nhìn về phía người đàn ông có mày kiếm mắt sáng.

Cổ áo sơ mi đen của Triệu Yến Sâm hơi mở, để lộ một nửa xương quai xanh gầy guộc, vừa cao quý lại vừa gợi cảm.

Anh kẹp điếu thuốc bằng hai ngón tay thon dài lấy ra khỏi miệng, vươn tay về phía ly rượu trên bàn trà, gõ nhẹ vào thành ly khiến tàn thuốc rơi vào trong ly cocktail màu xanh nhạt.

Sau đó, trong cổ họng anh phát ra một tiếng cười khẩy nhẹ đến mức khó nghe thấy, toát lên ý chế giễu khàn khàn.

Không biết là đang cười ai.

Thường Tại Sâm tiếp tục nói: "Trang Học Thành vẫn không chịu buông tha Tống tiểu thư, hắn cố tình nắm tay cô ấy ép ở lại uống rượu. Tống tiểu thư hết cách, đành phải ra chân đá Trang Học Thành một cái."

Thấy vậy, Thường Tại Sâm thầm thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác sợ hãi như vừa sống sót sau tai nạn.

Vừa rồi khi nói đến câu "Tống tiểu thư có bạn trai", rõ ràng biểu cảm của Triệu Yến Sâm không thay đổi nhưng ông lại thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.

"Ting!!"

Thang máy xuống đến tầng một, cửa thang tự động mở ra hai bên.

Sàn nhảy của quán bar nằm ở tầng hầm, khác với sự tao nhã trật tự trên gác mái, nơi này ồn ào náo nhiệt thấu trời.

Lúc này đêm chưa tàn, đúng là giờ cao điểm đông khách nhất, giai điệu sôi động cùng ánh đèn xanh lam rực rỡ báo hiệu một đêm cuồng hoan không ngủ.

Tống Hi khoan thai bước ra khỏi thang máy, đi ngược chiều lại là một người đàn ông mặc âu phục khoảng năm mươi tuổi. Đối phương cung kính cúi đầu chào cô: "Tiểu thư."

Tống Hi nhận ra ngay: "Chú Mục."

Lão Mục là tài xế của nhà họ Triệu, từ sau khi xuất ngũ vẫn luôn đi theo bên cạnh Triệu Yến Sâm, tính tình ông ấy trầm mặc ít nói.

"Bây giờ cô có muốn về nhà không ạ?" Lão Mục hỏi.

Tống Hi đáp: "Vâng."

Nhân viên trực cửa lái một chiếc xe màu xám đen tới.

Rolls-Royce Ghost, đường nét thân xe mượt mà dứt khoát, dòng xe cao cấp được tùy chỉnh vĩnh viễn, vừa trang trọng lại khiêm tốn.

Bầu trời không biết đã bắt đầu đổ tuyết từ lúc nào, gió đêm buốt giá thổi qua gò má khiến Tống Hi không khỏi rùng mình một cái.

Lão Mục một tay cầm chiếc ô cán đen, tay kia mở cửa xe ghế sau che chắn cho Tống Hi lên xe.

Trong khoang xe ấm áp như mùa xuân, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh bên ngoài.

Tống Hi vừa lên xe, cơn khó chịu ở thắt lưng và bụng lập tức tan biến hơn một nửa.

Cô ngồi trên ghế da màu nâu sẫm, lấy điện thoại nhắn tin cho Tần Phương Hảo và Thương Thời Tự, hỏi xem họ đã về đến nhà chưa và báo mình đã về rồi.

Về đến tứ hợp viện thì trời đã muộn.

Tống Hi chân trước vừa bước vào đông sương phòng thì chân sau quản gia Tần đã dẫn bác sĩ tới.

Cơ thể cô quả thực có chút không khỏe nên không từ chối, bình tĩnh ngồi xuống để bác sĩ kiểm tra một lượt.

Bác sĩ hỏi cô có những triệu chứng gì, Tống Hi nói: "Hơi chóng mặt, mất ngủ, buồn nôn, bụng đau âm ỉ. Có thể là vừa về nước nên chưa quen khí hậu, phiền bác sĩ kê cho tôi ít thuốc."

Chợt nhớ ra ngày mai phải đến công ty, Tống Hi lại hỏi: "Có loại thuốc nào tác dụng nhanh hơn chút không?"

Cuối cùng, bác sĩ cho cô truyền một bình nước biển.

Tống Hi cuộn mình trong ghế sô pha màu trắng, chán nản nghịch điện thoại.

Truyền hết nước, rút kim ra, cô cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn, đứng dậy hoạt động tay chân, ba hồn bảy vía dường như đã quay về.

Nếu cuộc sống là một bộ phim truyền hình thì chắc chắn là dòng bình luận sẽ chạy câu 'Hồ Hán Tam ta lại quay về rồi!'.

Tống Hi không quên dặn dò quản gia Tần: "Chuyện này chú đừng nói cho phu nhân biết nhé."

Cô không muốn cô ruột của mình phải lo lắng.

"Tôi hiểu rồi ạ." Quản gia Tần hiểu ý.

Quản gia Tần tiễn bác sĩ rời đi, Tống Hi đang định lên lầu thì chợt nghe thấy giọng điệu kính sợ của ông cất lên: "Ngài đã về."

Ai về thế nhỉ?

Tống Hi nghiêng đầu, tò mò nhìn ra phía cửa.

Giây tiếp theo, cô hoàn toàn không phòng bị mà chạm phải đôi mắt đen trầm tĩnh sâu thẳm của Triệu Yến Sâm. Đôi mắt ấy liếc nhìn cô, cảm xúc ẩn trong bóng tối loang lổ khiến người ta không nhìn rõ.

Bên ngoài tuyết rơi đầy trời, những bông tuyết lả tả bay xuống điểm xuyết lên cây cối trong sân vườn, tựa như phủ lên một lớp voan mỏng tinh khiết trắng ngần.

Anh đứng ở cuối hành lang u tịch dài hun hút, cả người bao trùm dưới ánh đèn, khoác trên mình bộ vest cắt may vừa vặn, dáng người chuẩn như mắc áo toát lên vẻ cấm dục quyến rũ.

Cảnh tượng không chân thực chút nào, cứ như một hư ảnh không thể nắm bắt trong giấc mơ.

Mặc ít như vậy mà không lạnh sao?

Khi Tống Hi còn đang do dự có nên qua chào hỏi hay không thì Triệu Yến Sâm đã thong thả duỗi đôi chân dài, sải bước rời đi về hướng ngược lại.

Tống Hi đành thôi.

Cô lên lầu về phòng, đặt điện thoại lên tủ đầu giường sạc pin rồi vào phòng tắm thoải mái ngâm mình trong dòng nước nóng.

Một tiếng sau, từ phòng tắm bước ra, Tống Hi đi đến trước cửa kính sát đất ngoài ban công.

Thời tiết quá lạnh nên cô không bước ra mà chỉ hé cửa một khe nhỏ, đưa cái đầu đang quấn khăn khô ra ngoài nhìn ngó.

Phòng ngủ của Triệu Yến Sâm nằm ngay cạnh phòng cô, ban công hai bên song song nhau nên có thể nhìn thấy tình hình đèn đóm bên kia.

Ban công cách đó không xa tối đen như mực, chẳng có lấy một đốm sáng nào, đặc quánh như mực tàu loang ra.

Chưa về phòng sao, hay là lại đi rồi?

Cô rụt đầu lại.

Ngọn đèn ngủ bên cạnh bàn trang điểm tỏa ra ánh sáng trắng, chiếu rõ cô gái có ngũ quan tinh xảo trong gương.

Tống Hi sấy khô tóc, cảm thấy hơi đói bụng nên lấy một chiếc áo khoác khoác lên người rồi xuống lầu tìm đồ ăn.

Ai ngờ, cô đụng ngay phải người đàn ông đang đi lên lầu. Cô dừng lại trên hai bậc thang, tầm mắt cao hơn anh một chút.

"Anh, anh về rồi ạ."

Triệu Yến Sâm bị dính chút tuyết, bông tuyết trên vai tan ra, loang thành vệt nước ẩm ướt. Đôi mắt đen của anh nhàn nhạt liếc nhìn cô: "Sao, không muốn anh về à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc