Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Các người đã hủy hoại cả đời tôi, bao năm nay chỉ biết lợi dụng tôi, lừa tôi lập di chúc để lại cho các người, muốn tuyệt đường sống của tôi... Các người nhất định sẽ bị báo ứng...”
Vương Thúy Lan chột dạ rồi hoảng hốt lùi về sau mấy bước, trên người còn bị dính chút máu.
Bà ta bịt mũi, tỏ rõ vẻ ghét bỏ:
“Những năm qua đúng là cô đối xử tốt với nhà này. Nhưng nếu không có chúng tôi gây áp lực thì cô có liều mạng kiếm tiền như vậy không? Có được như hôm nay, cũng là công lao của nhà chúng tôi.”
“Mọi thứ cô có đều nên thuộc về cái nhà này. Cô chết rồi, tài sản để lại cho bọn tôi là chuyện đương nhiên.”
...
“Tiểu Thư, con tỉnh lại đi.”
Lâm Thư cảm thấy mệt mỏi rã rời, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra thì nhìn thấy gương mặt quen thuộc của mẹ chồng Vương Thúy Lan đập thẳng vào mắt.
Toàn thân cô lập tức tỉnh táo hẳn, chẳng phải cô đã chết rồi sao?
Lại nhìn quanh một vòng, cô liền kinh ngạc phát hiện Triệu Kiến Bình và Vương Thúy Lan đều trẻ ra rất nhiều. Cả em chồng Triệu Linh Linh cũng chỉ là một đứa bé chừng mười mấy tuổi.
Lâm Thư đưa tay sờ lên mặt mình, chẳng lẽ đây là mơ?
“Tiểu Thư, cuối cùng con cũng tỉnh rồi. Nhà mình đã mất con trai, cho nên không thể mất thêm con nữa. Từ giờ con chính là con gái ruột của mẹ, cả nhà ta sẽ không bao giờ rời xa nhau.” Vương Thúy Lan vừa nói vừa giả vờ lau nước mắt chẳng hề tồn tại.
Triệu Linh Linh cũng nắm lấy tay cô: “Chị dâu, anh trai không còn nữa... Nhà em không thể thiếu chị. Chị dâu, chị sẽ không bỏ rơi bọn em chứ?”
Khung cảnh trước mắt quá chân thật. Lâm Thư khẽ véo vào đùi mình, cơn đau nhói truyền đến nói cho cô biết đây không phải là mơ, có lẽ... cô đã trọng sinh rồi.
Kiếp trước, Lâm Thư bị mẹ kế gài bẫy, để em gái cùng cha khác mẹ cướp mất suất làm việc, còn độc ác đăng ký cho cô đi lao động ở nông thôn. Vì số lượng thanh niên trí thức được điều về quá nhiều, khu điểm dân công chưa kịp mở rộng, cho nên tất cả đều được phân tán tạm thời ở nhà dân.
Lâm Thư được sắp xếp ở tạm trong nhà Triệu Phúc Sinh, hắn cũng là người duy nhất trong thôn học hết cấp hai.
Triệu Phúc Sinh đẹp trai, cao ráo, có học thức, là người chuyên ghi chép điểm công, một công việc quan trọng.
Nhà họ Triệu có bốn người, ba người là lao động chính, điều kiện sống tốt hơn nhiều so với nhà bình thường. Triệu Phúc Sinh rất quan tâm đến Lâm Thư xinh đẹp, lâu dần cô cũng nảy sinh tình cảm với hắn.
Thời gian trôi qua, hai người thành đôi.
Cũng trong năm đó có lệnh tuyển quân, Triệu Phúc Sinh được thôn đề cử, sau khi khám sức khỏe đã trúng tuyển. Đi lính không thể thường xuyên quay về, hắn lo nếu xa nhau lâu ngày thì Lâm Thư sẽ thay lòng, cho nên muốn cưới cô trước khi đi.
Lâm Thư đồng ý.
Vì thời gian gấp rút, đơn xin đăng ký kết hôn chưa kịp phê duyệt.
Triệu Phúc Sinh cũng vội vàng lên đường, do đó hai người chưa kịp làm giấy kết hôn mà chỉ tổ chức một bữa tiệc cưới đơn giản, rồi hắn đã rời đi ngay chiều hôm đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)