Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hắc Liên Hoa Trọng Sinh, Nhặt Được Đại Lão Cưng Ta Đến Trời Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

“Phúc Sinh, là mẹ đây. Mọi việc con bảo mẹ làm, mẹ đều lo xong cả rồi. Lâm Thư đã lập di chúc, giao hết cửa hàng và nhà đất đứng tên cô ta cho mẹ. Con mau chóng quay về, chuyển hết tài sản này sang tên con, kẻo đêm dài lắm mộng. Con đi biệt tích bao nhiêu năm nay, giờ thì tốt rồi, cuối cùng nhà mình cũng có thể đoàn tụ.”

“Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi. Chị dâu vẫn còn ở trong phòng mà?” Triệu Linh Linh khẽ ra hiệu vào phòng trong, muốn nhắc mẹ nhỏ giọng.

Vương Thúy Lan trợn mắt: “Nó đã nửa sống nửa chết rồi, đêm nay qua được hay không còn chưa chắc. Huống hồ di chúc đã nằm trong tay thì chúng ta còn sợ gì nữa chứ?”

Gian trong và gian ngoài chỉ cách nhau một cánh cửa, cho nên Lâm Thư hoàn toàn có thể nghe rõ tiếng nói từ bên ngoài.

Người chồng đã chết nhiều năm... lại vẫn còn sống.

Bao nhiều năm nay, cô bị bố mẹ chồng vốn là những người luôn miệng gọi cô là “con gái” lừa xoay như chong chóng. Cô vất vả kiếm tiền nuôi họ, lại còn chu cấp cho em chồng học lên đại học.

Cô dốc hết mọi thứ cho họ, nhưng cuối cùng lại phát hiện tất cả chỉ là một cú lừa ngoạn mục.

Tại sao?

Tại sao họ lại đối xử với cô như vậy?

Lâm Thư kéo lê thân thể bệnh nặng, cố gắng trèo xuống giường. Nhưng một trận choáng váng bất ngờ ập tới, cô phun ra một ngụm mặn chát từ miệng rồi cả người ngã lăn xuống sàn nhà.

“Bịch” một tiếng.

“Đã nghe được rồi thì tôi cũng không giấu làm gì. Năm đó Phúc Sinh cứu con gái của một vị quan lớn, cô gái đó đem lòng thích nó, còn sẵn sàng lấy nó làm chồng. Cả đời nó chỉ có đúng một lần cơ hội thay đổi vận mệnh. Nếu không nắm lấy thì nó sẽ hối hận cả đời.”

“Huống hồ hai người chỉ làm tiệc cưới, còn chưa động phòng, đến giấy đăng ký kết hôn cũng không có. Cho nên hai đứa không tính là vợ chồng hợp pháp. Nó làm vậy là không phạm luật.”

Lâm Thư nghiến răng, giận đến mức toàn thân run rẩy: “Anh ta có được chốn đi tốt đẹp thì các người cứ nói thẳng ra với tôi là được, tôi sẽ không níu kéo. Nhưng tại sao lại để tôi đợi suốt bao nhiêu năm trời?”

Vương Thúy Lan vẫn mặt dày không chột dạ, thản nhiên nói thật: “Chúng tôi già rồi, lại còn có một đứa con gái nhỏ, trong nhà cũng cần có người chăm sóc. Cô lại thích Phúc Sinh như thế, nếu nói thật ra thì nhỡ đâu cô tìm tới gây chuyện thì sao?”

“Chúng tôi cũng hết cách, vì tương lai của con trai, chỉ đành hy sinh cô thôi.”

Nghe xong những lời trơ tráo đến không thể trơ tráo hơn đó, Lâm Thư chỉ thấy vô cùng hối hận. Vì cô mắt mù, lòng dại, bao năm qua vẫn chưa nhìn ra bộ mặt thật của cái nhà này.

Một cơn quặn thắt dâng lên ở ngực, Lâm Thư lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người đổ gục xuống đất. Cô khó thở, cố gắng mở mắt, gắng gượng nói từng chữ:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc