Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Anh về rồi à.” Tống Tu thở dài, nhỏ giộng nói. Hiện tại, hắn không ở trong trạng thái linh hồn xuất khiếu. Vì vậy, để không khiến người khác nghĩ rằng mình vẫn luôn lẩm bẩm một mình, hắn chỉ có thể nói rất nhỉ. May mắn là cho dù giọng hắn có nhỏ đến đâu thì Phương Xích cũng có thể nghe được.
“Tôi về rồi, cũng tìm cho anh công việc đầu tiên.” Phương Xích khoanh tay, lơ lửng bên giường Tống Tu, cúi đầu nhìn Tống Tu.
“Là bé gái này à?” Tống Tu hỏi, sau đó đưa tay chạm vào tay bé gái đang bò đến bên cạnh mình, không hề có chút bất ngờ nào khi tay hắn xuyên qua.
Tống Tu cũng không có chạm vào bé gái, nhưng đối phương lại đột nhiên hưng phấn hẳn lên: “Chú… chú… thấy con? Nhìn thấy?”
Bé gái nói năng lắp bắp, có lẽ là vì đã biến thành linh hồn nên giọng nói còn có chút xa xăm. Cô bé vừa nói vừa dựa sát vào Tống Tu, trên mặt tràn đầy mong đợi.
Tống Tu thấy vậy, lập tức cho câu trả lời khẳng định: “Chú nhìn thấy.”
“Tốt quá, trước đây không… không ai nhìn thấy Niên Niên, không ai chơi với Niên Niên.” Bé gái lại dụi dụi vào tay Tống Tu.
Người quỷ khác nhau, trên tay Tống Tu hoàn toàn không có cảm giác gì. Nhưng sự thân thiết đột ngột này lại khiến Tống Tu có chút được sủng mà sợ. Đồng thời, hắn cũng càng tò mò hơn về nguyên nhân khiến đứa trẻ này biến thành quỷ, khó hiểu mà nhìn về phía Phương Xích.
Tống Tu rất thích con quỷ nhỏ này sao? Phương Xích vô cùng sáng suốt mà lựa chọn giấu giếm dáng vẻ hung bạo, đáng sợ, đầy người oán khí đối với những người căn bản không nhìn thấy mình mà vừa cào vừa cấu, cắn xé không ngừng trước đó của cô bé.
Thực lực hiện tại của hắn không bằng một phần vạn so với trước đây, trước đây, một con quỷ nhỏ thế này, hắn hoàn toàn không để vào mắt, nhưng lần này thu thập nó lại khá tốn công, hắn đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể đưa nó đến trước mặt Tống Tu.
“Chịu đủ tra tấn mà chết? Rốt cuộc là chuyện gì?” Tống Tu sửng sốt, có chút không thể chấp nhận được lời nói này, đây chỉ là một đứa trẻ mới hai, ba tuổi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
