Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giúp Quỷ Báo Thù Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Đương nhiên, những chỗ bỏng nặng trên lưng hắn vẫn cần phải phẫu thuật cấy da, bác sĩ đã sớm lấy một miếng da ở bụng hắn đi nuôi cấy. Nghe nói, đợi tình trạng của hắn tốt hơn một chút, phẫu thuật cấy da sẽ được tiến hành.

Tống Tu là bị thương khi làm nhiệm vụ, còn là nhân vật được lên báo, tiền thuốc men đương nhiên không cần phải lo lắng. Bác sĩ và y tá cũng đều rất thân thiện và tận tâm tận lực. Chỉ là, những bệnh nhân xung quanh đều có người nhà, bạn bè thường xuyên đến thăm, thậm chí còn ở bên cạnh chăm sóc, còn hắn… Ban đầu, đội cứu hỏa đã an bài hai đồng đội đến chăm sóc hắn, lúc sau lại bởi vì không biết chăm sóc người bệnh nên cũng không giúp được gì liền trở về, còn người nhà…

Tống Tu đã không còn nhớ rõ bộ dáng của cha mẹ ruột mình nữa, hắn bị bắt cóc vào khoảng ba, bốn tuổi rồi bị bán cho cha mẹ nuôi. Ban đầu, hắn vẫn còn nhớ một chút hoàn cảnh khi còn nhỏ, nhưng mỗi lần nhắc đến đều bị quở trách. Về sau, cho dù hắn có cố gắng ghi nhớ thì những gì có thể nhớ được cũng chỉ là vài hình ảnh mơ hồ.

Mấy ngày nay nếu không có Phương Xích ở đây, có lẽ hắn sẽ thật sự giống như lời thằng nhóc ở giường bên cạnh nói, sẽ cảm thấy trống rỗng, cô đơn và lạnh lẽo.

Sau khi y tá thu lại chiếc đèn đã chiếu vào vết thương của Tống Tu, lại ở trên đùi Tống Tu, nơi mà da thịt còn tính lành lặn ghim kim truyền dịch thì Phương Xích quay lại. Lúc quay lại, bên cạnh anh ta còn đi theo một bé gái xinh xắn, đáng yêu, buộc tóc đuôi ngựa, thoạt nhìn chỉ mới hai, ba tuổi.

Bé gái có thể lơ lửng giống như Phương Xích… Chắc cũng là quỷ đi?

Tống Tu đã ở bệnh viện rất lâu, ban đầu cũng từng hỏi Phương Xích trong bệnh viện có quỷ khác không. Phương Xích lại nói với hắn, người bình thường sau khi chết sẽ lập tức tiến vào luân hồi, tuyệt đối sẽ không ở lại nhân gian. Nếu có quỷ ở lại nhân gian, vậy chỉ có thể là trước khi chết bụng đầy oán khí. Nếu đã như vậy, bé gái này…

“Anh về rồi à.” Tống Tu thở dài, nhỏ giộng nói. Hiện tại, hắn không ở trong trạng thái linh hồn xuất khiếu. Vì vậy, để không khiến người khác nghĩ rằng mình vẫn luôn lẩm bẩm một mình, hắn chỉ có thể nói rất nhỉ. May mắn là cho dù giọng hắn có nhỏ đến đâu thì Phương Xích cũng có thể nghe được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc