Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Anh cũng thức thời đấy, cũng đỡ cho tôi phải nhiều lời. Hình thái lúc trước của anh, còn có dáng vẻ hiện tại của tôi, hẳn là đã cho anh biết trên đời này có quỷ tồn tại rồi đúng không?”
“Đúng vậy.” Cho dù trước đây vẫn luôn không tin vào chuyện quỷ thần, nhưng hiện tại Tống Tu đã tin rồi. Hắn cũng đã nghĩ đến khả năng đây có thể là một giấc mơ, nhưng việc tin vào những điều trong mơ cũng rất bình thường mà phải không?
“Tôi là một con quỷ, hơn nữa còn là một lệ quỷ đã tu luyện ngàn năm,” Phương Xích nhìn chằm chằm Tống Tu, phát hiện linh hồn của Tống Tu không có chút dao động nào, liền dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Tôi đã cứu anh, anh phải làm việc cho tôi, ngoan ngoãn nghe lời tôi, biết chưa?”
“Hòa thượng? Anh cho rằng tôi sẽ giống như đám đầu trọc dối trá kia dựa vào việc tụng kinh để siêu độ vong linh sao?” Phương Xích lạnh lùng liếc Tống Tu một cái rồi nói tiếp: “Người chết rồi, nếu không có hận thù chấp niệm, tự nhiên sẽ hóa thành hỗn độn đi địa phủ đầu thai, tuyệt đối sẽ không biến thành lệ quỷ. Cái kiểu siêu độ lải nhải bắt người ta phải từ bỏ hận thù và chấp niệm để đi đầu thai thì tính cái gì siêu độ?” Nói đến lúc sau, “giọng nói” của Phương Xích dường như cũng lớn hơn, rõ ràng là cảm xúc đang rất kịch liệt.
“Vậy tôi phải làm thế nào?” Tống Tu hỏi. Hắn có thể nhìn ra con quỷ trước mắt này dường như đứng về phía lệ quỷ. Nếu đã như vậy, sao đối phương lại muốn đi siêu độ lệ quỷ làm gì?
“Việc anh cần làm đương nhiên là đi giúp những lệ quỷ này báo thù hoặc hoàn thành chấp niệm của bọn họ. Đợi anh hoàn thành tâm nguyện của những lệ quỷ này, bọn họ không còn hận thù và chấp niệm nữa, tự nhiên sẽ có thể đi đầu thai một cách tốt đẹp… Quan trọng nhất chính là, sau khi bọn họ đi đầu thai, những lệ khí kia sẽ là của tôi.” Khóe miệng Phương Xích nở một nụ cười lạnh, quanh người hình như còn có sương đen bao phủ.
Hình như câu cuối cùng mới là mấu chốt? Nhưng mà giúp quỷ báo thù… Cũng không thể bắt hắn cầm dao đi giết người đi?
“Báo thù thế nào?” Tống Tu tò mò hỏi.
“Chuyện này còn cần tôi dạy anh sao? Những người đó phần lớn đều có oan khuất, anh giúp bọn họ giải oan không phải là được rồi sao. Nếu không phải có nhiều chuyện tôi không làm được, tôi cũng không cần anh giúp tôi làm việc.”
Giải oan? Chuyện này không phải chính là đi tìm cảnh sát sao? Không ngờ mình lại vớ được công việc như thế này… Tống Tu có chút cạn lời, nhưng cũng không còn nghi ngờ gì nữa, hắn thở phào nhẹ nhõm. Tìm cảnh sát vẫn là thích hợp hơn nhiều so với việc hắn phải đi làm sát thủ.
Sau khi thả lỏng lại, Tống Tu liền thấy Phương Xích đang nhìn chằm chằm mình, những đường vân màu đen trên mặt đối phương, nhìn giống như là đang động vậy, vô cùng yêu dị: “Trước đây anh cũng làm như vậy à? Lúc đó anh cũng giúp người khác báo thù sao?”
“Tôi đều giả quỷ dọa người, có đôi khi thậm chí còn có thể trực tiếp dọa chết người.” Phương Xích đầy ác ý nhìn về phía Tống Tu, đôi mắt trong nháy mắt trợn to, thậm chí còn lồi cả ra ngoài hốc mắt.
“Giả quỷ dọa người? Anh vốn dĩ đã chính là quỷ rồi?” Tống Tu nhìn Phương Xích, không hề cảm thấy sợ hãi mà ngược lại còn có chút buồn cười.
Phương Xích đột nhiên xoay người, đi vào trong trần nhà rồi biến mất trước mặt Tống Tu.
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
