Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giúp Quỷ Báo Thù Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Chỉ là, trên một khuôn mặt tuấn tú như vậy lại có những đường vân màu đen ngoằn ngoèo như dây leo, khiến người ta phải kinh ngạc chính là những đường vân này không hề phá hủy khuôn mặt đó mà ngược lại còn tăng thêm vài phần tà khí trên nét anh tuấn vốn có. Khuôn mặt này vừa chính vừa tà, rõ ràng là rất mâu thuẫn nhưng lại vô cùng cuốn hút.

Quỷ đều như thế này sao? Tống Tu có chút kinh ngạc nhìn người đàn ông mặc đồ cổ trang trước mặt, chỉ dựa vào việc đối phương có thể lơ lửng giữa không trung, hắn liền có thể khẳng định đối phương là một con quỷ. Còn cảm giác âm trầm trên người đối phương… Người này vẫn luôn mặt không cảm xúc, chẳng lẽ còn là một lệ quỷ?

Tống Tu đột nhiên cảm nhận được từng trận gió lạnh lẽo, linh hồn vốn không có hình thể của hắn cũng ngưng tụ lại, thậm chí hắn còn cảm nhận được đau đớn.

Người đàn ông mặc đồ cổ trang mặt không cảm xúc liếc nhìn các y tá và bác sĩ đang bận rộn trong xe cứu thương, từ trên người hắn tỏa ra từng làn khói trắng bao phủ lấy cơ thể Tống Tu.

“Tiêm Cedilanid cho anh ta.”

“Truyền tĩnh mạch, chuẩn bị sẵn Procaine.”

“Xét nghiệm máu, liên hệ ngân hàng máu…”

Xung quanh, đủ loại âm thanh hỗn loạn vang lên, Tống Tu cảm thấy mình căn bản không thể cử động, nhưng không biết vì sao hắn lại có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh.

“Anh tỉnh rồi à?” Một giọng nói lạnh như băng vang lên, Tống Tu ngẩn người, sau đó “nhìn” thấy người đàn ông mặc đồ cổ trang lúc nãy đang lơ lửng trên trần nhà.

“Anh là ai?” Tống Tu hỏi nhưng lại không cảm thấy được miệng mình đang động. Trên thực tế, vừa rồi mấy vị bác sĩ kia còn nói, hắn hiện tại đang trong tình trạng bị sốc.

“Tôi tên là Phương Xích.” Phương Xích lơ lửng phía trên những bác sĩ đang vây quanh Tống Tu, nhưng Tống Tu căn bản không nhìn ra được là hắn đang nằm ngang. Hắn ung dung tự tại đứng ở nơi đó, dường như trọng lực hoàn toàn không có tác dụng với hắn.

Mọi thứ đều vô cùng huyền ảo, nhưng Tống Tu lại không hề quá kinh ngạc.

Nhân duyên của hắn trước nay vẫn luôn rất tốt, thường xuyên giúp đỡ mọi người, cũng chưa bao giờ đắc tội với ai, những chiến hữu kề vai sát cánh với hắn, rất ít khi có người không thích hắn. Nhưng chỉ có bản thân hắn biết, kỳ thật hắn có chút thờ ơ với mọi thứ.

Lúc cứu đứa bé kia, hắn cũng không có bao nhiêu ý nghĩ cao cả gì hết, kỳ thật chỉ là cảm thấy đứa bé kia nên được sống tiếp mà thôi.

Tống Tu đối với tình huống hiện tại của mình và người đột nhiên xuất hiện này, chỉ là cảm thấy tò mò, còn những hành vi như kinh hãi hét lớn gì đó, lại không phải là điều hắn có thể làm ra: “Tôi hiện tại là sao vậy? Tôi chết rồi à?”

“Anh đương nhiên là chưa chết, tuy rằng anh vốn dĩ sẽ chết, nhưng tôi đã cứu anh.” Phương Xích từ trên cao nhìn xuống Tống Tu, đôi mắt không hề chớp lấy một cái. Đương nhiên, với tình trạng hiện tại của hắn đã sớm không cần phải chớp mắt nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc