Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đó là một đứa trẻ, tôi không thể bỏ nó lại trong đám cháy được.” Tống Tu cười cười, tình huống lúc đó căn bản không cho phép hắn nghĩ nhiều. Trên thực tế, cho dù có nghĩ nhiều, hắn cũng sẽ chọn cứu người. Nếu bọn họ làm lính cứu hỏa mà không cứu người, còn có thể trông cậy vào ai đây?
Hơn nữa, lúc đó hắn thật sự không quan tâm đến mạng sống của mình.
“Người tốt! Tống Tu, anh cho tôi số điện thoại đi, đợi sau này anh xuất viện, tôi mời anh ăn cơm.” Phùng Thành lại nói, sau khi Tống Tu chuyển đến phòng bệnh thường, cậu đã nghe nói không ít chuyện về Tống Tu. Tuy rằng bản thân cậu chưa chắc đã làm được như Tống Tu, nhưng ít nhất cậu đã rất kính nể.
“Tôi không có điện thoại di động, tham gia quân ngũ không thể mang theo di động.” Tống Tu lại nói, quy định này cũng không phải nghiêm ngặt như vậy, nhưng mang theo điện thoại vẫn có rất nhiều phiền phức. Hắn dù sao cũng không có họ hàng, bạn bè gì cả, nên cũng không cần.
Phùng Thành lộ ra vẻ mặt kính nể mà giơ ngón tay cái lên: “Anh thật lợi hại!”
Tống Tu cùng Phùng Thành nói chuyện phiếm vài câu, sau đó lại nhìn về phía bé gái. Một mình ở bệnh viện quả thực không phải chuyện dễ chịu gì, nhưng hiện tại có Phương Xích ở cùng, hắn cũng không còn cô đơn nữa.
Bé gái còn nhỏ tuổi, tuy rằng bởi vì đã làm quỷ vài năm nên có thể hiểu được rất nhiều lời nói, nhưng lại không biết nói, đối với thế giới này cũng không có nhận thức quá rõ ràng. Cô bé thậm chí còn không hiểu rõ ý nghĩa của cái chết, cũng chính vì vậy, mấy năm nay không ai nhìn thấy cô bé, không ai nói chuyện với cô bé, cô bé mới có thể càng ngày càng tràn ngập lệ khí.
Trong khoảng thời gian kế tiếp, bé gái vẫn luôn nói chuyện với Tống Tu, cô bé nói rất lộn xộn, chỗ này một câu, chỗ kia một câu. Tống Tu lại không hề mất kiên nhẫn mà vẫn luôn rất chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng cũng sẽ hỏi vài câu, cũng coi như đã hiểu được một ít tình huống.
Bé gái này không nói rõ được tên đầy đủ của mình, không biết nhà mình ở đâu, thậm chí không biết mình làm sao lại đến bệnh viện này, chỉ biết mình có ba mẹ, còn có một bà nội. Bà nội của cô bé đối với cô bé rất không tốt, cô bé bị đau nói với bà nội, bà nội lại căn bản không để ý tới cô bé. Sau đó, bà nội còn ở ngay trước mặt cô bé mà đâm mấy kim vào người cô bé …
“Niên Niên trước đây đã từng đến đây, trong hồ nước bên ngoài có cá vàng lớn! Nếu Niên Niên không ngoan bị bệnh, mẹ sẽ dẫn Niên Niên đến đây mua thuốc, Niên Niên không uống thuốc, còn sẽ bị tiêm.” Bé gái lập tức nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
