Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giúp Quỷ Báo Thù Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Tống Tu đã quen với khuôn mặt lạnh lùng của Phương Xích, theo hắn thấy, Phương Xích có lẽ là một con quỷ có thâm cừu đại hận gì đó, nói không chừng còn mang trên mình mối thù sâu như biển máu. Nếu không, cũng sẽ không cả ngày cứ nghĩ đến chuyện báo thù cho quỷ khác, một con quỷ như vậy, chẳng lẽ còn mong anh ta lúc nào cũng cười nói vui vẻ sao?

Hơn nữa, tuy rằng Phương Xích vẫn luôn lạnh mặt, nhưng đối với hắn lại thật sự rất tốt: “Cơ thể tôi có thể hồi phục nhanh như vậy, vẫn là phải cảm ơn anh.” Lúc đầu hắn đều đã chết, khi ở bệnh viện thành phố N, lúc đầu bác sĩ bác sĩ đều cho hắn phán tử hình. Hiện tại, lại chỉ cần phẫu thuật cấy da là có thể hồi phục hơn phân nữa… Nếu nói trong đó không có công lao của Phương Xích, Tống Tu làm sao cũng không tin.

“Anh biết là tốt rồi, sau này nhớ phải làm việc cho tốt.” Phương Xích khoanh chân lơ lửng bên cạnh Tống Tu.

Bé gái vừa rồi vẫn luôn khóc thút thít, lúc này mới ổn định lại, sau đó nhìn về phía Tống Tu: “Chú ơi… Bà nội xấu xa, con muốn mẹ.” Cô bé vẫn nói năng lắp bắp như lúc đầu, có lẽ còn không hiểu báo thù là gì, nhưng hận ý trong mắt lại không che giấu được.

“Chỉ cần anh giúp nó báo thù, không còn chấp niệm nữa, nó liền có thể đi đầu thai, lệ khí mà nó tích lũy cũng sẽ thuộc về tôi… Tuy rằng số lượng lệ khí này thật sự quá ít, nhưng muỗi dù nhỏ cũng là thịt.” Phương Xích lạnh lùng mở miệng, sau đó lại nhìn về phía bé gái: “Nhóc muốn bà nội nhóc thế nào? Còn có chuyện gì muốn làm không?”

Bé gái nhất thời ngẩn ra, một lúc sau mới nói: “Bà nội xấu xa, làm chú cảnh sát bắt bà nội đi! Còn có mẹ, con muốn mẹ.” Nói đến lúc sau, bé gái lại có vẻ như sắp hỏng mất.

Phương Xích nhìn chằm chằm bé gái một lúc, cho đến khi đối phương co rúm lại, không còn phát điên nữa, mới nhắm mắt tu luyện, dường như có rất nhiều sương đen chui vào cơ thể hắn.

Phương Xích không nói nữa, lúc này Tống Tu mới nhìn về phía bé gái, vừa định hỏi gì đó, người ở giường bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Tống Tu, anh một mình lẩm bẩm cái gì thế? Nói chuyện với bạn gái trên Wechat à?”

Tống Tu ở bệnh viện, ở chính là phòng đôi, cùng phòng là một thanh niên hai mươi mấy tuổi tên là Phùng Thành. Cậu ta vẫn còn là sinh viên đại học, lúc đi dã ngoại dùng bếp cồn, không may dính phải cồn nên bị bỏng. Diện tích bỏng của cậu ta không lớn, chủ yếu là tay phải và cánh tay phải. Hiện tại cũng đã gần khỏi, có lẽ rất nhanh là có thể xuất viện.

Tống Tu bị thương ở lưng, chỉ có thể nằm sấp hoặc nằm nghiêng, vừa rồi hắn quay lưng về phía cậu ta, cộng thêm trong phòng bệnh còn mở tivi. Lúc đầu, hắn cho rằng đối phương sẽ không chú ý đến tiếng lẩm bẩm của mình, nhưng không ngờ tai đối phương lại thính như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc