Ngày hôm đó sau khi Quý Bắc Chu kết thúc công việc, anh lái xe đưa Lâm Sơ Thịnh ra ngoài hóng gió.
Đang là lúc chiều hôm, phong cảnh cũng rất đẹp.
Từ cái đêm mà Lâm Sơ Thịnh bị muỗi đốt, Quý Bắc Chu rất ít khi hẹn cô ra ngoài vào ban đêm.
Da thịt anh dày, bị muỗi cắn mấy vết cũng không sao cả, nhưng trên chân Lâm Sơ Thịnh có mấy chỗ bôi thuốc xong vẫn còn nổi lên bọt nước, sưng lên làm anh nhìn mà thấy xót.
Xe dừng lại ở một chỗ không người cách xa trụ sở.
“… Mẹ em nói tết này muốn mời anh đến nhà ăn bữa cơm.
” Lâm Sơ Thịnh thật sự không ngăn nổi sự nhiệt tình của bà Trình.
“Nếu rảnh được về nhà thì nhất định phải đi, anh cũng phải đến ra mắt chính thức với chú dì.
“Tiểu Úc?”
“Cậu ta nói muốn gặp bạn trai em.
”
“Thế thì để cho nó gặp.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
