Đi tuần tra ban đêm hao tâm tốn sức, đến khi trời đang lúc luân phiên sáng tối, cũng là lúc toàn bộ rừng mưa yên tĩnh nhất, Hắc Tử đã buồn ngủ sắp không mở nổi mắt, tuy là ngáp liên miên không ngớt, nhưng mắt hắn vẫn phải mở to như chuông đồng.
Nơi xa bỗng nhiên có tiếng động, cả người hắn đều trở nên cảnh giác, nắm chặt lấy cây súng ở bên người, sau đó lại nghe được tiếng vó ngựa lộc cộc, hắn nhìn chăm chú rồi ngây người ra.
Tuy mới là 5 giờ lúc rạng sáng nhưng đã có ánh mặt trời, người ở phía xa cưỡi một con ngựa đen đi chậm đến.
Vãi!
Đại ca à, mới sáng sớm anh cưỡi ngựa đến làm gì! Sẽ dọa người khác một trận đấy.
Trước kia đội tuần tra của khu bảo hộ không được trang bị xe, đi bộ tuần tra cả một ngày cũng không đi được quá xa, bèn nuôi ngựa để phục vụ cho việc tuần tra, sau này có xe rồi thì cơ hội cưỡi ngựa cũng ít đi, nhưng vẫn còn nuôi.
“Đội trưởng.
” Đội viên tuần tra đêm đều lên tiếng hỏi thăm.
“Tối hôm qua thế nào rồi?”
Quý Bắc Chu xoay người xuống ngựa, cử chỉ phóng khoáng, vẻ mặt hả hê đắc ý, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt thức đêm vàng vọt của Hắc Tử.
Hắc Tử cố chống lại cơn buồn ngủ, “Tất cả đều bình thường, nhưng mới sáng sớm mà, anh tới đây làm gì?”
“Kiểm tra công việc.
” Quý Bắc Chu nói xong rồi lên ngựa rời đi.
Thức một đêm, mọi người chỉ chống đỡ cơn buồn ngủ dựa vào ý chí trách nhiệm, giờ thì chẳng còn hứng thú hóng chuyện nữa, tuần tra xong đoạn đường cuối cùng, mọi người đi vòng về trụ sở, chuẩn bị giao ban ăn sáng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
