Sự việc xảy ra khẩn cấp, làm cho mọi người trong căn cứ đều cực kỳ khẩn trương, phóng viên đài truyền hình đến khu bảo hộ trước cũng đi theo đến đó, còn những người nhà được mời đến thì được yêu cầu trở về phòng nghỉ ngơi.
Lâm Sơ Thịnh ở trong phòng một mình không yên, nên đi đến phòng của Ôn Bác, lúc này cô bé Ôn Văn đang nhoài người bên cửa sổ liếc nhìn xung quanh.
“Mẹ ơi, khi nào các chú mới cứu voi lớn về được ạ?”
“Sẽ nhanh thôi.
” Diệp Lâm nở một nụ cười miễn cưỡng ở trên khóe môi.
“Vậy đợi các chú về rồi, con có thể đi xem voi lớn không?”
“Có thể.
”
Mấy người lớn ở trong phòng đưa mắt nhìn nhau, con nít thì không hiểu, chứ những người quan tâm để ý đến tin tức đều rõ ràng, nếu như voi rơi vào trong tay kẻ trộm săn, gần như đều khó tránh khỏi cái chết.
Vừa nãy Lâm Sơ Thịnh còn nhìn thấy ảnh một vài con voi bị săn giết ở trong phòng trưng bày.
Bên kia
Khi phóng viên của đài truyền hình theo chân Quý Bắc Chu đuổi đến nơi xảy ra chuyện, bọn họ đã hoàn toàn kinh sợ trước những gì nhìn thấy trước mắt.
Bàn tay đang cầm máy quay phim cũng đang hơi run rẩy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
