Sau khi Quý Bắc Chu trở về phòng, anh chỉ rửa mặt đơn giản, sau đó nằm ở trên giường, khuôn mặt Lâm Sơ Thịnh cứ hiện lên trước mắt anh, mệt mỏi cả một ngày, mơ màng ngủ thiếp đi…
Trong giấc mơ, khuôn mặt cô cực kỳ rõ nét, thậm chí anh có thể cảm nhận được khi làn da của hai người chạm vào nhau, trên da cô hơi có một lớp mồ hôi nóng, hai người sát cạnh nhau, trong mắt cô còn có hình bóng phản chiếu của anh.
Cô uống rượu vào, càng náo loạn làm càn hơn, Quý Bắc Chu không chịu nổi, anh bực tới mức ôm cô nhét cô vào trong chăn.
Sau đó….
.
Anh cũng chui vào đó.
Quý Bắc Chu tỉnh lại trong hoảng hốt, lúc này đã là 2 giờ sáng, anh đi đến phòng tắm xả nước lạnh mấy phút, sau đó đi ra ngoài hút thuốc.
Lâm Sơ Thịnh uống rượu, mấy người nhóm Vu Bôn cũng không thể thoái thác tội, nên chẳng dám đi trêu chọc anh, chào hỏi xong rồi ai nấy đi đường vòng hết.
“Đại Bôn.
” Quý Bắc Chu dập đầu thuốc lá đang cầm ở trên tay đi.
Vu Bôn quay đầu lại, cười ngây ngô với anh, “Đội trưởng, cũng trễ rồi mà anh vẫn còn chưa ngủ được à.
”
“Chờ cậu đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
