Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Tôi tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm. Những tia sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ, lặng lẽ chiếu lên giường tôi nằm. Cảm giác đau đớn, khổ sở vẫn như một cơn ác mộng khiến tôi không thể tỉnh giấc. Những đêm dài không ngủ, tôi đã quen với sự cô độc, đã quen với việc bị lãng quên trong chính ngôi nhà của mình.

Vậy mà giờ đây, tôi lại thấy mình nằm trong một căn phòng khác, không phải căn phòng chứa đồ cũ kỹ, ẩm mốc ở nơi mà tôi đã từng gọi là nhà. Là nhà của anh, Hạ Vũ. Anh là người đàn ông duy nhất từng cho tôi cảm giác an toàn, dù chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi.

Đêm qua, tôi nhớ rõ là mình đã ngất đi sau những tiếng hét, sau những cú đấm của ba . Vậy mà bây giờ tôi lại ở đây, trong một thế giới hoàn toàn khác biệt không còn tiếng mắng nhiếc mà chỉ còn âm thanh trong trẻo của tiếng chim bên ngoài. Làm sao mà tôi lại được đưa đến đây? Trong đầu tôi bay giờ chỉ còn là một khoảng không trống rỗng vô định ký ức dừng lại ở cú đá, cú đấm của ba vào hôm qua vì tôi vô tình làm rơi bát cơm của ông.

Cánh cửa mở ra, Hạ Vũ bước vào. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt mệt mỏi vẫn lạnh lùng, nhưng lần này có gì đó ấm áp, như một ánh sáng nhè nhẹ trong đêm tối.

“Cảm thấy khá hơn chưa?” Anh hỏi tôi, giọng điềm tĩnh như bao lần, nhưng lần này, có gì đó khác lạ. Hình như có một chút lo lắng trong ánh mắt ấy, tôi nghĩ bản thân đã nhìn lầm bởi trước giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt đó xuất hiện ở bất cứ người nào nhìn tôi .

Tôi cố gắng ngồi dậy, dù cơ thể còn nặng nề và đau nhức. Những ký ức về ba lại ùa về, nhưng tôi không muốn anh ấy nhìn thấy tôi yếu đuối như thế này.Tôi rất sợ anh ấy ghét tôi, sợ anh thấy tôi yếu đuối mà coi thường khinh bỉ, không ai thích tôi cả nhưng tôi không muốn anh ấy ghét tôi vì anh là người duy nhất cho tôi cảm giác an toàn.

Tôi chỉ biết khẽ gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh sợ anh nhìn thấy sự yếu đuối, bất lực của tôi.

“Cảm ơn anh…” Tôi nói, giọng yếu ớt, nhưng là lời cảm ơn chân thành từ tận đáy lòng. Tôi biết, có thể anh không hiểu hết nỗi đau của tôi, nhưng chỉ riêng việc anh ở đây, chăm sóc tôi, đã là một điều gì đó rất kỳ diệu mà trước giờ tôi không dám mơ đến.

Đêm qua trước khi ngất đi tôi đã mơ hồ thấy một bóng dáng cao lớn bước vào sau đó thì tôi không còn nhớ gì nữa. Sau này tôi mới biết đó là khoảnh khắc thay đổi cả cuộc đời tôi.

Hạ Vũ đã thoả thuận với ba tôi, cho ông ta một khoản tiền lớn và yêu cầu ông ta ký vào thoả thuận nhận nuôi, kể từ sau tôi sẽ được anh nuôi dưỡng không còn bất cứ liên quan nào đến ông ta nữa.

Hạ Vũ như là một tia nắng sớm nhẹ nhàng chiếu vào cuộc đời i tối của tôi, anh kéo tôi ra khỏi bóng tối sâu thẳm

Nhưng liệu tôi có đủ can đảm để nắm lấy những tia sáng ấy, hay lại tự dập tắt nó như những lần trước?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc