Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một hôm, trời đổ mưa. Tôi không kịp chạy về, đành nấp dưới mái hiên cũ gần ngõ nhỏ. Người run lên vì lạnh, chiếc áo đồng phục đã cũ cũng ướt sũng. Lúc tôi nghĩ hôm nay chắc sẽ không gặp anh thì một chiếc ô đen che ngang đầu tôi.
“Ngốc thế. Ướt cả rồi.” Anh cau mày, giọng trách khẽ, rồi cởi chiếc áo ngoài khoác lên người tôi.
“Không cần đâu…” Tôi lắc đầu, tôi rất sợ tôi làm bẩn áo của anh nhìn đã biết nó không rẻ rồi.
Anh lặng thinh nhưng vẫn khoác áo lên người tôi,áo anh rất rộng dài đến gần đầu gối của tôi và đặc biết rất thơm mang theo hương chanh nhẹ nhàng .
“Về nhà tao. Mẹ tao nấu canh nóng, có cả cơm nữa.”
Tôi đứng chững lại.Ngoài mẹ ra chưa từng có ai đưa tôi về nhà… chưa từng có ai coi việc đó là điều bình thường. Nhà người ta là nơi để trở về, còn với tôi, chỉ là bốn bức tường ẩm mốc cùng những tiếng la hét kéo dài đến ám ảnh. Tôi không quen với sự ấm áp. Cũng không chắc mình xứng đáng với nó
Nhà anh ở trong một ngõ nhỏ, không lớn nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Trên kệ có vài chậu cây nhỏ, bên bàn là ảnh của anh mặc quân phục – ánh mắt cương nghị nhưng đầy sức sống. Mẹ anh, người phụ nữ dáng người nhỏ, tóc điểm bạc, nở nụ cười hiền hậu khi thấy tôi bà nhanh chóng lấy một chiếc khăn quấn quah người tôi lau đi những sợi tóc ướt của tôi rồi giúp tôi sấy khô tóc và quần áo
“ Con gái vào đây, ăn cơm nào.”
Giọng bà nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sự quan tâm. Tôi không biết phải phản ứng thế nào, chỉ khẽ gật đầu. Sau một lúc im lặng, bà mới hỏi: “Con tên gì?”
Tôi chỉ thì thầm đáp lại tên mình, giọng nói như bị nghẹn lại trong cổ họng. Cơm nóng, canh ngọt, trứng kho và rau xào – những món ăn giản đơn nhưng lại làm tôi nghẹn ngào. Tôi đã bao lâu rồi không được ăn một bữa cơm thế này, không có ai lo lắng cho mình dù chỉ là những thứ nhỏ nhặt nhất? Cảm giác ấy vừa lạ lẫm, vừa thân thuộc đến đau lòng
Thầy tôi ngồi yên không động đũa mẹ anh liền nói “ không biết con đến nên dì chỉ nấu đồ sẵn trong tủ con chịu khó ăn tạm lần sau đến dì nấu cho con món ngon hơn”
Hạ Vũ đưa cho tôi một bát cơm đầy anh nói
” Trẻ con thì phải ăn nhiều lên mới lớn được”
Tôi ở lại đến tối muộn. Mẹ anh lấy cho tôi một bộ đồ sạch sẽ, còn bảo: “Để thằng nhóc Vũ đưa con về nếu sau này có chuyện gì không vui, con cứ sang đây với dì với anh.”
Tôi gật đầu chào tạm biệt dì Vân, dì là người vô cùng tốt bụng, trong bữa cơm dì liên tục hỏi thăm tôi khi biết được hoàn cảnh gia đình tôi dì thậm chí còn đỏ hoe mắt giọng nói cũng khàn đi.
Trên đường đưa tôi về, anh đi bên cạnh, không nói gì. Gió đêm nhẹ thổi qua tóc, mùi đất ẩm hoà lẫn trong tiếng bước chân lặng lẽ.
“Nếu không muốn về thì đừng về, nếu bị đánh thì chạy đi tìm tao nhớ chưa.” Anh bỗng lên tiếng, mắt vẫn nhìn về phía trước.
Tôi không nói gì nhưng tay tôi không kìm được mà năm chặt vạt áo
Vũ chưa từng hỏi tôi có chuyện gì. Nhưng bằng cách nào đó, anh luôn hiểu. Không cần kể lể, không cần than thở, ánh mắt anh khi nhìn tôi đã đủ để khiến tôi cảm thấy… bản thân không còn một mình nữa.
Từ ngày hôm đó, nhà anh trở thành nơi duy nhất tôi muốn ghé mỗi khi trời tắt nắng.
Tôi đâu biết, thế giới của tôi đang dần xoay chuyển – từng chút một. Không ồn ào, không hứa hẹn, nhưng yên bình như thể cuộc đời bắt đầu cho tôi một cơ hội nhỏ… để sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)