Thành Niệm Yên vội vã chạy trốn. Sau khi lên xe, cô ta không kìm được mà gục xuống vô lăng khóc nức nở.
Vị trí bên cạnh Chu Ngộ Lễ từng là của cô ta, chỉ thuộc về một mình cô ta.
Nhưng bây giờ, bên cạnh anh đã có người khác.
“An Tử, không phải anh từng nói A Lễ và Tang Niệm quen nhau qua xem mắt sao? Giữa bọn họ đâu có tình cảm gì?”
Nghe giọng nói lộ rõ vẻ nghẹn ngào của cô ta, Phó An im lặng vài giây rồi mới thở dài đáp:
“Anh thực sự không lừa em. A Lễ và chị... và Tang Niệm đúng là quen nhau qua xem mắt. Hai người cũng chẳng phải yêu đương bình thường, theo anh được biết thì bọn họ quen nhau vài ngày đã đi đăng ký kết hôn rồi.”
Nhưng chính vì thế, Thành Niệm Yên mới không thể hiểu nổi rốt cuộc mọi chuyện là vì sao.
“Nếu đã như vậy, tại sao A Lễ lại coi trọng Tang Niệm đến thế?”
“Chuyện này... dù sao hai người họ cũng đã kết hôn rồi...” Phó An giống như đang muốn an ủi cô ta.
“Gia thế bọn họ chênh lệch lớn như vậy, làm sao có thể xem mắt rồi ưng ý nhau được chứ?”
Cho dù là xem mắt, thì cũng không đến lượt Tang Niệm mới phải.
“Lúc đầu anh cũng từng hỏi A Lễ vấn đề này, nhưng cậu ấy không nói gì, chỉ bảo là do duyên phận. Còn về việc rốt cuộc hai người họ làm sao mà nhìn trúng nhau, e rằng ngoại trừ người trong cuộc thì chẳng ai biết rõ tình hình cụ thể.”
Thành Niệm Yên cắn chặt môi: “An Tử, lần này em quay về chính là vì A Lễ. Anh và Tu Viễn có thể giúp em được không?”
Nghe cô ta nói vậy, Phó An lại im lặng.
Không biết bao lâu sau, Phó An mới hạ giọng hỏi: “Em muốn chen chân vào cuộc hôn nhân của A Lễ sao?”
Hai chữ "chen chân" khiến Thành Niệm Yên nghẹn họng, nhưng cô ta vẫn mang vẻ mặt không cam tâm mà phản bác:
“Đây không gọi là chen chân. Anh ấy vốn dĩ thuộc về em, em mới là người ở bên cạnh anh ấy từ nhỏ. Em chỉ muốn mọi thứ trở về đúng vị trí cũ, muốn chúng em quay lại như trước đây thôi, lẽ nào như vậy cũng là có lỗi sao?”
Phó An lại một lần nữa im lặng, nhưng anh ấy không cúp máy.
Thành Niệm Yên nhíu mày: “An Tử?”
Lúc này, Phó An mới hạ giọng nói:
“Niệm Yên, mặc dù chúng ta lớn lên cùng nhau, bọn anh cũng thực sự coi em như em gái ruột, nhưng người nói lời chia tay lúc đầu là em. Bây giờ em muốn quay đầu e là đã không kịp nữa rồi.”
“Em... em lúc đầu chỉ là nhất thời tức giận mà thôi. Bây giờ em đã hối hận rồi, ban đầu em không nên vì giận dỗi anh ấy mà ở bên người khác. Em thực sự biết lỗi rồi. An Tử, các anh giúp em được không?”
Phó An im lặng hồi lâu rồi mới thở dài một tiếng:
“Em muốn bọn anh giúp em thế nào?”
Thấy anh ấy không tiếp tục cự tuyệt nữa, Thành Niệm Yên thở phào nhẹ nhõm.
May mà Phó An và Cố Tu Viễn vẫn đứng về phía cô ta.
“Anh yên tâm, em sẽ không để anh và Tu Viễn phải quá khó xử đâu. Chỉ là A Lễ bây giờ có vẻ rất xa cách với em, em cần phải nói chuyện riêng đàng hoàng với anh ấy một lát.”
Nghe vậy, Phó An chỉ nói một câu: “Niệm Yên, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng đấy.”
“Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh.”
Sau khi cúp máy, Thành Niệm Yên lại gọi thêm một cuộc điện thoại khác.
“Nam Như, là tôi đây, tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.”
“Tôi muốn nhờ cô điều tra Tang Niệm, từ hoàn cảnh gia đình cho đến cá nhân cô ta, bao gồm cả quá khứ của cô ta, tôi đều phải biết rõ.”
—
Giấc ngủ bù này của Tang Niệm kéo dài thêm hơn một tiếng đồng hồ cô mới tỉnh.
Mở mắt ra liếc nhìn thời gian trên điện thoại, cô khẽ thở dài một tiếng rồi mới ngồi dậy.
Không thể không công nhận tay nghề xoa bóp của dì Vương rất tốt, eo của cô đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi.
Cô vươn vai một cái rồi bước ra khỏi phòng, đi xuống lầu.
Vì cô thích hoa, nên ngoài sân trồng đầy những giống hoa cô yêu thích.
Chỉ là thời tiết đang dần chuyển sang thu, những bông hoa này cũng sắp tàn rồi.
Nhưng cơ bản chúng đều là những giống cây có thể chịu được mùa đông ngoài trời, nên bình thường cũng không cần chăm sóc quá đặc biệt.
Hôm nay không đến tiệm nên cô tranh thủ ra vườn cắt tỉa cành cho chúng.
Mãi cho đến khi mặt trời lặn, bà Tang mới gọi điện thoại cho cô, hỏi hai vợ chồng định mấy giờ qua ăn cơm.
Cô bảo Chu Ngộ Lễ vẫn chưa tan làm, đợi anh về rồi hai người sẽ qua.
Cúp điện thoại chưa được bao lâu, cổng điện tử của căn biệt thự đã từ từ mở ra.
Chiếc xe của Chu Ngộ Lễ xuất hiện ngay trong tầm mắt.
Tang Niệm đang ngồi xổm trên mặt đất, một tay cầm điện thoại, một tay cầm kéo.
Nhìn thấy người đàn ông bước xuống từ trên xe, Tang Niệm hoàn toàn không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình. Những hình ảnh ân ái đêm qua lại một lần nữa ùa về trong tâm trí cô.
Suốt ba năm nay, chuyện giống như đêm qua mới xảy ra lần đầu tiên.
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy xấu hổ. Cô đâu phải là cô gái ngốc nghếch gì, mấy chuyện giữa nam và nữ cô đương nhiên đều biết.
Nhưng có một số chuyện cô chưa từng thực hành bao giờ, chỉ là sau đêm hôm qua...
Kinh nghiệm của cô lại được cộng thêm một.
Cho nên, khi Chu Ngộ Lễ nhìn sang, cô vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, cúi đầu nghịch ngợm những bông hoa trước mặt.
Nhưng vành tai và hai má đỏ bừng sớm đã bán đứng cô.
Chu Ngộ Lễ khẽ nhướng mày, ý cười xẹt qua trong đáy mắt, anh bước về phía cô với dáng vẻ không nhanh không chậm.
Nhìn thấy đôi chân thon dài xuất hiện trong tầm mắt, Tang Niệm không thể giả vờ được nữa. Cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh, nhưng ánh mắt cứ ngó nghiêng lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp với anh.
“Anh về rồi à.”
“Em bận xong rồi sao?”
Thực ra cô cũng đã cắt tỉa gần xong, bèn gật đầu:
“Vâng.”
“Em đi rửa tay đi rồi chúng ta về khu phố cổ.”
Bố mẹ cô sống ở khu phố cổ. Đó là căn nhà do trường học phân phối từ năm xưa, mặc dù có chút cũ kỹ, nhưng vị trí địa lý lại cực kỳ tốt.
Bây giờ đem bán đi cũng được cả chục triệu tệ.
Không phải Chu Ngộ Lễ chưa từng chuẩn bị nhà mới cho ông bà, anh thậm chí đã trực tiếp sang tên cho hai người. Sổ đỏ cũng được đặt cùng sính lễ đưa cho Tang Niệm từ lúc đầu để giao cho bố mẹ.
Nhưng ông bà nói rằng đã ở quen nhà cũ rồi, hơn nữa ban đầu họ được phân ở tầng hai, việc lên xuống lầu cũng thuận tiện nên quyết định không chuyển đi.
Tang Niệm gật đầu, tháo găng tay ra rồi định đứng dậy.
Nhưng vì ngồi xổm quá lâu, hôm nay lại ngủ hơi nhiều, nên khi đột ngột đứng lên, mắt cô nổ đom đóm, cảm thấy trời đất như đang quay cuồng.
Sắc mặt Chu Ngộ Lễ khẽ biến, anh vội vã đưa tay ôm cô vào lòng.
“Em đứng lên gấp quá nên bị chóng mặt à?”
Tang Niệm tựa vào lòng anh nhắm nghiền mắt lại, cả người đều lâng lâng.
Chu Ngộ Lễ rũ mắt nhìn cô một cái rồi trực tiếp bế bổng cô lên.
Tang Niệm cũng không tỏ ra cố chấp, ngoan ngoãn mặc cho anh bế mình vào trong biệt thự.
Nhìn thấy cảnh đó, dì Vương không khỏi sững sờ: “Có chuyện gì thế này?”
Chu Ngộ Lễ thản nhiên đáp: “Không sao đâu dì, do cô ấy đứng lên gấp quá thôi, dì Vương lấy giúp cháu một ly nước ép trái cây nhé.”
“Vâng, dì đi lấy ngay đây.”
Tang Niệm được anh đặt ngồi xuống sô pha, anh cũng thuận thế ngồi xổm xuống theo. Ánh mắt anh vẫn luôn quan sát sắc mặt và biểu cảm của cô.
“Em thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Tang Niệm từ từ bình tĩnh lại, cảm giác chóng mặt cũng dần biến mất. Cô quay đầu đối diện với đôi mắt đen nhánh của Chu Ngộ Lễ, trong ánh mắt anh lộ rõ vẻ quan tâm.
Trong lòng cô bất giác mềm nhũn, khẽ gật đầu với anh:
“Vâng, em đỡ hơn nhiều rồi.”
“Nước ép trái cây có rồi đây.”
Chu Ngộ Lễ đưa tay nhận lấy ly nước ép trái cây rồi đưa cho cô.
Tang Niệm khẽ nói “cảm ơn” rồi nhận lấy. Uống được nửa ly, cô mới mở miệng nói tiếp:
“Em không sao nữa rồi, bây giờ chúng ta xuất phát thôi, bố mẹ đang đợi đấy.”
Chu Ngộ Lễ lẳng lặng nhìn cô vài giây, sau khi xác định cô thực sự không sao rồi mới gật đầu.
“Đợi anh một lát, anh lên lầu thay bộ quần áo đã.”
Tang Niệm liếc nhìn quần áo của anh, bộ âu phục cao cấp được may đo thủ công, quả thực không thích hợp để mặc về nhà.
Nhìn qua đã thấy sặc mùi công sở. Hơn nữa, Chu Ngộ Lễ khi mặc âu phục không chỉ mang dáng vẻ của chốn thương trường, mà còn toát lên sự áp bức và uy nghiêm của một người ngồi ở vị trí cao trong thời gian dài.
Nhìn xem, Chu Ngộ Lễ chính là một người như vậy đấy.
Trong sự ôn hòa mang theo vẻ xa cách, nhưng trong sự xa cách ấy lại không kém phần tinh tế.
Một Chu Ngộ Lễ như vậy, làm sao có thể có người không yêu anh cho được?
Vậy nên, cô sẽ mãi mãi yêu anh...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
