Mặc dù Tang Niệm có tính cách ôn hòa, nhưng cô vẫn phân biệt được tốt xấu.
Sự nguy hiểm trong giọng điệu của anh khiến cả người cô bất giác cứng đờ.
Cô dè dặt liếc nhìn anh. Nhìn rõ sự u ám trong mắt anh, cô bất giác nuốt nước bọt, rối rít phủ nhận:
"Không không không, em, em không có ý này, anh hiểu lầm rồi!"
Quả nhiên, đàn ông kỵ nhất là bị người khác cho rằng mình không được!
Chu Ngộ Lễ cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý, bóp lấy cằm cô rồi sát lại gần mặt cô hơn.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn lại vài phân.
Suốt ba năm kết hôn, hai người không biết đã tiếp xúc gần gũi như thế này bao nhiêu lần rồi.
Nhưng Tang Niệm vẫn không kìm được mà tim đập thình thịch. Cô hơi không chịu nổi sự mạnh mẽ đột ngột ập đến của anh, theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng Chu Ngộ Lễ không cho phép cô trốn.
"Vậy mợ Chu vừa nãy có ý gì? Hay là em giải thích cho anh nghe thử xem?"
"Em, em..."
Rất hiếm khi Tang Niệm thấy anh bá đạo như vậy, nhất thời cô không khỏi hoảng hốt.
Cho dù muốn tùy tiện bịa ra một lý do thì lúc này cô cũng không nghĩ ra được cái cớ nào hay ho, chỉ đành ấp a ấp úng, ngược lại càng để lộ vẻ chột dạ.
Thấy dáng vẻ chột dạ này của cô, Chu Ngộ Lễ bất giác nheo mắt. Đầu ngón tay anh dùng sức miết qua môi dưới của cô, cất giọng trầm thấp:
"Là anh biểu hiện ở chỗ nào không tốt mới khiến em nảy sinh sự nghi ngờ này?"
Tang Niệm thực sự không biết nên giải thích thế nào, càng sốt ruột lại càng không nghĩ ra, chỉ đành liên tục lắc đầu phủ nhận.
Chu Ngộ Lễ bật cười khẽ, chậm rãi buông cằm cô ra rồi từ từ ngồi thẳng dậy.
Sau đó, dưới ánh mắt có phần hoảng hốt của Tang Niệm, anh thong thả cởi đai áo choàng tắm, đồng thời trầm giọng lên tiếng:
"Xem ra tối nay anh phải chứng minh đàng hoàng cho mợ Chu thấy rốt cuộc anh có được hay không."
Nhìn khí thế bức người của anh, trong lòng Tang Niệm giật thót, cô liên tục lắc đầu:
"Không, không, em không... Ưm!"
Môi lưỡi triền miên, tiếng nức nở vang lên liên hồi.
Tiếng thở dốc...
Tiếng rên rỉ vang lên không ngừng nghỉ.
Tang Niệm chỉ cảm thấy cả người bị đẩy lên đỉnh điểm, nhưng lại rơi vào trạng thái lơ lửng giữa không trung, lên không được mà xuống cũng không xong.
Đến cuối cùng, cô chỉ còn biết nức nở nghẹn ngào cầu xin tha thứ:
"Em, em sai rồi, em thực sự biết lỗi rồi... Hức... Cầu xin anh..."
Khuôn mặt Chu Ngộ Lễ đỏ sẫm, đáy mắt u ám đến mức vằn vện tơ máu, tấm lưng săn chắc rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Tang Niệm cào lên lưng anh một cái rồi vô lực buông thõng tay xuống, để lại từng vệt móng tay đỏ tươi.
"Bây giờ còn cảm thấy anh không được nữa không?"
Khoảnh khắc này, Tang Niệm hối hận xanh cả ruột, sớm biết vậy cô đã không suy nghĩ lung tung.
Cô thực sự đã đánh giá thấp mức độ để bụng của đàn ông trong chuyện này.
Chỉ là cô không ngờ một Chu Ngộ Lễ luôn điềm tĩnh, tự chủ cũng không tránh khỏi thói thường.
Đuôi mắt và chóp mũi Tang Niệm đỏ ửng, những giọt mồ hôi trên trán men theo thái dương lăn dài, còn mồ hôi đọng trên chóp mũi thì bị sống mũi cao thẳng của anh nhẹ nhàng cọ đi.
Lúc này, hai người vẫn đang quấn quýt lấy nhau không rời.
"Em sai rồi..."
"Thực, thực sự biết lỗi rồi, em, em không nên suy nghĩ lung tung!"
Chu Ngộ Lễ cắn nhẹ lên dái tai ướt át, nóng bừng của cô, cất giọng khàn khàn nhẫn nhịn đến cực điểm:
"Còn gì nữa?"
Tang Niệm cắn môi, nghẹn ngào mở miệng, giọng nói đứt quãng, thở dốc không ngừng:
"Anh, anh rất được, là em, là em không được, là em chịu không nổi, em sai rồi!"
Tối nay Tang Niệm lại phát hiện ra một chuyện.
Không phải Chu Ngộ Lễ không biết những chiêu trò đó, chỉ là trước đây anh chưa từng dùng trên người cô mà thôi.
Tối nay, cô coi như đã được mở mang tầm mắt về một mặt khác của anh.
Đó chính là sự hư hỏng của một người đàn ông!
Tóm lại, tối nay hoàn toàn khác biệt với trước đây. Chu Ngộ Lễ đêm nay giống như bị cô vô tình chạm vào một công tắc tàng hình nào đó vậy.
Nói chung đêm nay, Tang Niệm đã chìm đắm trong cả sự giày vò lẫn khoái lạc.
Sau khi xong việc, khoảnh khắc Chu Ngộ Lễ bế cô từ phòng tắm ra đặt lên giường, cô không nhịn được mà chìm ngay vào giấc ngủ.
Rất mệt, thực sự rất mệt.
Sau sự thỏa mãn chính là sự mệt mỏi rã rời.
Cô gần như ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Nghe tiếng hít thở nặng nề hơn bình thường của cô, dục vọng nơi đáy mắt Chu Ngộ Lễ đã phai nhạt, chỉ còn đọng lại sự thỏa mãn và ôn hòa.
Anh đưa tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc vương trên mặt Tang Niệm, đầu ngón tay lưu luyến không nỡ rời đi, cứ nhẹ nhàng vuốt ve má cô.
Tối nay quả thực đã làm hơi quá trớn.
Nhưng...
Chu Ngộ Lễ cong khóe môi, thỉnh thoảng đổi gió một lần cũng rất tuyệt.
Suốt ba năm nay, hai người vô cùng ăn ý trong chuyện giường chiếu.
Anh luôn để tâm đến cảm nhận của cô, còn cô cũng sẽ phối hợp với nhu cầu của anh.
Cô chưa từng giống như tối nay, miệng thì cự tuyệt nhưng cơ thể lại như đang mời chào.
Nửa muốn đẩy ra, nửa lại nhiệt tình đón nhận.
Cảm giác nóng rát trên lưng vẫn còn âm ỉ, là do cô cào lúc cao trào.
"Mèo con cuống lên cũng biết cào người đấy."
Chu Ngộ Lễ thì thầm một câu, đặt nụ hôn lên đỉnh đầu cô rồi mới quen tay ôm người vào lòng.
Tang Niệm rất tự nhiên rúc vào vòm ngực anh, trong giấc ngủ đôi mày khẽ nhíu lại, dường như vẫn đang nói mớ:
"Thực sự không muốn nữa đâu..."
Khóe môi mỏng của Chu Ngộ Lễ khẽ nhếch lên, lòng bàn tay anh vỗ vỗ lưng cô, trầm giọng dỗ dành:
"Được, không làm nữa, ngủ đi."
Lúc này Tang Niệm mới an tâm chìm vào giấc ngủ say.
Mãi cho đến ngày hôm sau, khi cô tỉnh dậy thì đã là giữa trưa.
Tang Niệm trở mình nhìn ngọn đèn pha lê trên trần nhà, những hình ảnh điên cuồng tối qua lần lượt ùa về trong tâm trí.
Gương mặt cô không nhịn được mà đỏ bừng, vội vàng đưa tay che kín mặt.
"Điên rồi, thực sự điên rồi..."
Không chỉ cô, ngay cả Chu Ngộ Lễ cũng điên rồi, điên hết cả rồi!
Tối qua anh thế mà lại dùng miệng...
"A!"
Tang Niệm không dám nhớ lại chi tiết nữa, tung chăn định lao vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo lại.
Nhưng động tác của cô quá mạnh, thế mà lại làm trẹo cả eo.
Cơn đau lập tức ập đến khiến cô nhăn nhó mặt mày.
"Suỵt, eo của tôi..."
Phải mất một lúc lâu Tang Niệm mới dám từ từ đứng dậy, nhích từng bước như ốc sên vào phòng tắm.
Thực sự tối qua quá hại eo rồi.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Tang Niệm không xuống lầu mà quyết định quay lại giường nằm ườn ra đó.
Cô gọi điện thoại đến cửa tiệm, hỏi thăm xem hôm nay có bận không. Biết được khối lượng công việc không nhiều, cô liền yên tâm, thoải mái quyết định nghỉ làm một bữa.
Dù sao tối nay cô còn phải về nhà thăm bố mẹ.
Bây giờ cô phải nghỉ ngơi cho lại sức đã.
Cô dứt khoát nhờ dì Vương mang bữa sáng kiêm bữa trưa lên phòng luôn.
Dì Vương bê khay đồ ăn chuẩn bị lên lầu thì nhận được một cuộc điện thoại.
"Xin chào, xin hỏi ai ở đầu dây bên kia ạ?"
"Là cháu."
"Cậu chủ à, có chuyện gì sao?"
"Bà chủ dậy chưa dì?"
"Dậy rồi, dậy rồi, nhưng cũng vừa mới dậy cách đây không lâu."
Dì Vương cũng là người từng trải, ban nãy vừa bước vào phòng là biết ngay chuyện ân ái tối qua của đôi vợ chồng trẻ này kịch liệt đến mức nào.
Dì cũng biết đôi vợ chồng trẻ đang có dự định sinh con.
Dạo này dì làm không ít đồ tẩm bổ, chỉ đợi hai người báo tin vui thôi.
Ngay cả bên nhà chính cũng thỉnh thoảng gọi điện tới hỏi thăm.
Biết được hai vợ chồng đang nỗ lực, mọi người đều rất mong đợi.
Chu Ngộ Lễ im lặng vài giây rồi mới nói: "Dì lên lầu xem cô ấy thế nào, nếu cô ấy thấy không thoải mái ở đâu, phiền dì xoa bóp giúp cô ấy một chút."
Dì Vương là người từ nhà chính chuyển qua, không chỉ có tài nấu nướng xuất sắc mà còn rất thành thạo các thủ pháp xoa bóp.
"Được được được, dì lên lầu ngay đây."
Nói xong, dì Vương vui vẻ cúp điện thoại.
Trên lầu, Tang Niệm vừa ăn xong bữa trưa thì dì Vương gõ cửa bước vào.
Cô cứ tưởng dì Vương lên lấy bát đũa.
Nhưng dì Vương lại nhìn cô cười tủm tỉm, nói:
"Vừa nãy cậu chủ gọi điện thoại tới đấy."
Tang Niệm khựng lại: "Anh ấy có chuyện gì sao hả dì?"
Dì Vương tiếp tục cười tủm tỉm: "Cậu ấy bảo dì lên xoa bóp eo cho cháu một chút."
Tang Niệm: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
