Trước đây khi ở bên ngoài, anh đều gọi cô là bà chủ, cho dù thỉnh thoảng có gọi tên cô thì cũng đều gọi cả họ lẫn tên là Tang Niệm.
Thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình, Chu Ngộ Lễ bất giác nhướng mày:
"Niệm Niệm?"
Mãi đến khi trong điện thoại vang lên giọng nói của mẹ, Tang Niệm mới sực tỉnh, vội vàng đưa tay nhận lấy điện thoại.
Tang Niệm chớp mắt, không màng đến anh nữa mà nghe điện thoại trước:
"Mẹ..."
"Vậy ngày mai hai đứa về sớm một chút nhé."
"Vâng, con biết rồi. Bố mẹ nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Sau khi cúp máy, Tang Niệm thực sự không nhịn được mà lén nhìn anh vài lần.
Trong ấn tượng của cô, Chu Ngộ Lễ luôn là một người nghiêm túc và giữ đúng chừng mực, nhưng vừa nãy có phải anh đang cố ý trêu chọc cô hay không?
Nhận ra ánh mắt của cô, Chu Ngộ Lễ quay sang nhìn lại:
"Em nhìn anh làm gì, có lời muốn nói với anh sao?"
Tang Niệm không lên tiếng, nhưng đã bớt lén nhìn anh hơn, cuối cùng vẫn không nói gì.
Một ngày trước khi hai người kết hôn, anh đã hẹn cô đi ăn cơm.
Cô vẫn còn nhớ rõ những lời anh từng nói.
Anh nói: "Tang Niệm, sau khi chúng ta kết hôn, cả hai sẽ cùng nhau chung sống. Những trách nhiệm mà một người chồng nên làm, anh đều sẽ cố gắng hoàn thành. Em muốn gì, anh cũng sẽ cố gắng đáp ứng, chỉ có một điều..."
Lúc đó cô hơi căng thẳng, thực sự vẫn không dám tin Chu Ngộ Lễ lại thật sự muốn kết hôn với mình.
Vốn tưởng rằng sau ngày hôm đó, mọi chuyện sẽ chìm vào quên lãng.
Bởi vì cô đã đợi ba ngày mà không nhận được bất cứ tin tức nào từ Chu Ngộ Lễ.
Cô còn tưởng ngày hôm đó chỉ là một giấc mơ, hoặc là do cô tự ảo tưởng mà thôi.
"Giữa chúng ta có thể sẽ không nảy sinh thứ gọi là tình yêu. Nếu em chấp nhận được điều này, ngày mai chúng ta có thể đến cục dân chính đăng ký kết hôn."
Cô đương nhiên biết điều này, Chu Ngộ Lễ làm sao có thể yêu cô được chứ?
Suy cho cùng cô chỉ là một người bình thường. Xung quanh anh có biết bao nhiêu tiểu thư quyền quý xuất sắc hơn cô, anh đương nhiên không thể nào yêu cô.
Điều này cô hiểu rõ hơn ai hết.
Nhưng dù là vậy, cô vẫn hỏi một câu mà mình tò mò và muốn biết nhất.
Cô hỏi: "Vậy em có thể hỏi tại sao anh lại chọn em hay không?"
Cho dù anh và Thành Niệm Yên đã chia tay, cô ta cũng đã lấy người khác.
Nhưng với điều kiện của anh, việc muốn tìm một cô gái không thua kém Thành Niệm Yên là chuyện vô cùng dễ dàng.
Vậy tại sao anh lại chọn cô chứ?
Tuy thời đi học, bọn họ từng có vài lần lướt qua nhau ngắn ngủi.
Nhưng cô chắc chắn anh không nhớ cô, không nhớ bọn họ từng quen biết.
Thế nhưng lúc đó, anh nhìn thẳng vào mắt cô và nói:
"Anh từng thấy em đi xem mắt, em dường như không muốn kết hôn cho lắm. Nếu em bằng lòng lấy anh, anh sẽ cho em sự tự do lớn nhất."
"Sau khi kết hôn, em không cần phải sống chung với bố mẹ chồng, sẽ không bị bất cứ sự gò bó nào. Em có thể làm bất cứ chuyện gì mình muốn."
"Bao gồm cả đời sống vợ chồng, nếu em không muốn, anh cũng có thể cho em thời gian để thích nghi."
"Còn về việc tại sao lại là em, đại khái là vì nhìn thuận mắt."
Đó chính là tất cả những lời Chu Ngộ Lễ đã nói với cô trước khi đi đăng ký kết hôn.
Anh nói đúng, cô không muốn kết hôn, nhưng cô biết bản thân không thể phản kháng.
Với tính cách không muốn để bố mẹ phải lo lắng, cô cũng sẽ nghe lời bọn họ tìm một người thích hợp để lập gia đình.
Nhưng cô biết rất rõ trong cuộc hôn nhân của mình sẽ không có tình yêu.
Mà một cuộc hôn nhân không có tình yêu nhất định sẽ chẳng thể hạnh phúc.
Vậy cô có thể ích kỷ một chút được không? Ít nhất, Chu Ngộ Lễ chính là tình yêu của cô.
Cho dù anh không yêu cô, cô vẫn có thể giữ chặt tình cảm này để tiếp tục yêu, và một mình cảm nhận sự hạnh phúc.
Trong lúc cô mải miết nhớ lại quá khứ, chiếc xe đã dừng lại trong sân biệt thự.
Đây chỉ là một trong số những bất động sản đứng tên Chu Ngộ Lễ.
Chỉ là căn biệt thự này nằm ở khu vực trung tâm, giao thông khá thuận tiện.
Đường đường là tổng giám đốc của Chu thị, vậy mà trước khi đăng ký kết hôn, anh lại không hề bắt cô ký kết bất cứ loại giấy tờ lằng nhằng nào.
Cô vốn tưởng ít ra anh cũng sẽ yêu cầu cô ký một bản thỏa thuận tiền hôn nhân.
Dù sao sản nghiệp nhà anh cũng vô cùng lớn mạnh.
Lúc đó, cô còn tò mò chủ động hỏi:
"Chuyện đó... em không cần phải ký thỏa thuận hay giấy tờ gì sao?"
Lúc ấy, Chu Ngộ Lễ chỉ nhìn cô vài giây rồi mới đáp:
"Hôn nhân không phải là trò đùa, anh không có ý định ly hôn. Nhưng nếu em muốn bảo vệ quyền lợi của mình, anh có thể gọi luật sư đến lập ngay một bản."
Nghe xong, cô vội vàng xua tay liên tục tỏ ý không cần.
Anh đã không sợ, vậy cô còn e ngại làm gì nữa, cô càng chẳng có gì phải sợ.
Dù sao nhìn kiểu gì, trong cuộc hôn nhân này người chiếm được món hời vẫn là cô.
Chiếc xe đã đậu trong sân tròn năm phút đồng hồ, vậy mà Tang Niệm vẫn chưa thể dứt khỏi dòng suy nghĩ của mình.
Chu Ngộ Lễ cũng không lên tiếng làm phiền, ngón trỏ khẽ gõ gõ lên vô lăng, kiên nhẫn chờ đợi cô.
Anh biết cô vợ này của mình có nội tâm trầm tĩnh, nói thẳng ra là tính tình quá mức thật thà.
Thật thà đến mức đôi khi khiến anh cảm thấy cô rất đáng yêu, thỉnh thoảng lại nhịn không được mà muốn bắt nạt một chút.
Nhưng cho dù có bị bắt nạt, dường như cô cũng chẳng hề bận tâm.
Bên ngoài ai cũng biết anh đã kết hôn, và đối phương chỉ là một người phụ nữ bình thường chứ không phải xuất thân từ gia đình quyền quý nào.
Lúc đầu cũng có kẻ tò mò dò la manh mối tìm đến tận cửa, nhưng đều bị anh giải quyết êm đẹp.
Cho nên, bất kể là Tang Niệm hay vợ chồng ông bà Tang đều vẫn sống một cuộc sống bình yên.
Hoàn toàn khác với kiểu hôn nhân thương mại, ít nhất trong cuộc hôn nhân này, anh không cảm thấy bất cứ sự gượng ép hay không phù hợp nào.
Thỉnh thoảng cô sẽ giống như lúc này, cứ một mình ngồi ngẩn ngơ.
Suy nghĩ chuyện gì đó vô cùng chăm chú.
Nếu như trước kia anh không cảm thấy có vấn đề gì, thì bây giờ, anh đột nhiên đâm ra tò mò không biết những lúc thế này trong đầu cô đang nghĩ gì.
Bất chợt, anh đưa tay nâng cằm cô lên.
Tang Niệm dường như chợt bừng tỉnh. Cô mở to đôi mắt, cứ thế ngơ ngác nhìn anh.
"Em đang nghĩ gì vậy?"
Chu Ngộ Lễ nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc của cô, cất giọng hỏi thẳng.
Tang Niệm nhất thời chưa phản ứng kịp, theo bản năng đáp lời:
"Em đang nghĩ về chuyện trước đây..."
"Chuyện gì trước đây cơ?"
Lúc này Tang Niệm mới sực tỉnh. Cô muốn lắc đầu nhưng lại phát hiện cằm mình vẫn đang bị ngón trỏ của anh nâng lên.
Cô chớp mắt, vội tìm bừa một cái cớ: "Cũng không phải chuyện gì thú vị đâu..."
Cô làm sao có thể nói vừa nãy mình đang nghĩ đến anh được chứ?
Chu Ngộ Lễ khẽ gật đầu, dường như không định dễ dàng buông tha cho cô như mọi ngày mà tiếp tục hỏi:
"Không phải chuyện thú vị mà em lại mải mê suy nghĩ đến mức về đến nhà rồi cũng không biết sao?"
Về đến nhà rồi ư?
Tang Niệm đảo mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện xe của bọn họ đã đỗ trong sân nhà tự bao giờ.
Từ lúc nào vậy chứ?
Vậy mà cô không hề hay biết chút nào!
Ánh mắt cô lóe lên sự chột dạ, nhưng thấy Chu Ngộ Lễ cứ lẳng lặng nhìn mình chằm chằm, dường như thật sự rất muốn biết vừa nãy cô nghĩ gì, thế là trong đầu cô chợt nảy ra một ý.
"Chỉ là một số chuyện ngày trước thôi, hoàn toàn không liên quan đến anh!"
Cô nói nửa câu đầu thì không sao, nhưng vế sau lại bất giác nhấn mạnh giọng điệu.
Nghe ra lại có vẻ giống như lạy ông tôi ở bụi này vậy.
Chu Ngộ Lễ hơi sững sờ. Anh vốn chưa từng nghĩ cô đang nhớ đến chuyện liên quan đến mình.
Nhưng bây giờ...
Khóe môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, anh kéo cô sát lại gần mình, ngón tay cái khẽ vuốt ve dọc theo đường viền môi dưới của cô.
"Mợ Chu đây là chưa đánh đã khai sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
