Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái bàn trà đó là hàng hiệu nước ngoài, nhìn thì bình thường không có gì lạ, bên trên là một lớp kính, bên dưới có mấy cái chân gỗ, nhưng nó trị giá gần một vạn, hơn nữa kính rất giòn.
Cú đấm này của Lý Anh Triết giáng xuống liền khiến nó nát bấy.
“Nhà ai cho thuê mà lại để cái bàn trà xịn thế, chủ nhà có bệnh à,” biết giá cái bàn trà này, Lý Anh Triết xót đứt ruột.
Một đấm đi tong ngót nghét một vạn, đắt quá!
Dung Lạc Anh thở dài: “Đúng thế, người tốt nào lại để cái bàn trà đắt thế trong nhà cho thuê chứ.”
Lúc chủ nhà nói giá với cô, cô cũng giật mình, bàn trà gần một vạn, đây là đồ nội thất nên xuất hiện ở phòng trọ sao?
Vừa đắt vừa dễ vỡ, lỡ không cẩn thận làm hỏng thì đi tong một hai tháng lương.
Đường Thừa Vận xem xét kỹ cái bàn trà đó: “Đây không phải hàng chính hãng, chỉ là hàng nhái thôi.”
Nhà anh ấy có tiền, cái bàn hiệu này nhà anh ấy cũng có, anh ấy có thể nhìn ra sự khác biệt giữa hàng thật và hàng giả.
Cái bàn này làm rất giống hàng thật nhưng không phải hàng thật.
Cái đồ giả này giá vốn chắc chưa đến một trăm tệ.
Đặt một cái đồ giả trong phòng trọ, còn nói với khách thuê là đồ đắt, làm hỏng phải đền theo giá, chủ nhà này cũng có vấn đề.
Biết là hàng giả, Lý Anh Triết lập tức thở phào nhẹ nhõm, nắm tay bóp kêu răng rắc.
“Dám lừa đảo, điều tra mụ ta!”
Dung Lạc Anh: Điều tra mụ ta!
Quá đáng lắm, cho cô thuê nhà ma thì thôi đi, lại còn bán cái đồ giả muốn tống tiền cô, phải điều tra cho ra ngô ra khoai!
Trước khi đi, Đường Thừa Vận nói về vài chuyện tai nạn xe cộ họ mới tra được, tiện thể nhắc chuyện Thẩm Hồng Liên và tài xế taxi Trần Cường.
Hài cốt Từ Phi họ tìm thấy trong hố phân ở quê Trần Cường, hiện đang xác nhận danh tính.
Hài cốt Thẩm Hồng Liên được họ mang về, bà ấy cũng theo về gặp ông cụ Quản, vừa rồi anh ấy mới đưa họ đến phòng bệnh ông cụ Quản, mục đích chính đến tìm Dung Lạc Anh là để mua bùa.
Anh ấy mua sáu lá Bùa kiến quỷ cao cấp, sáu lá Bùa kiến quỷ cao cấp là một triệu, nhưng anh ấy chuyển cho Dung Lạc Anh một triệu rưỡi.
Lại là ăn hai đầu à, Dung Lạc Anh cười vui vẻ trong lòng, ngoài mặt biểu cảm không thay đổi: “Đây là việc tôi nên làm, sau này cần bùa cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”
“Được, nhất định.”
“Đại Sư, bùa này của cô bao nhiêu tiền một lá?” Lý Anh Triết để ý bùa Dung Lạc Anh vừa đưa hơi khác loại Đường Thừa Vận mua.
“Bùa này là Bùa kiến quỷ sơ cấp, chỉ nhìn thấy ma trong hai tiếng, một lá ba nghìn.” Dung Lạc Anh nói: “Bùa này coi như tôi làm việc tốt tích công đức, không thu tiền các anh.”
Đã nói vậy rồi thì Đường Thừa Vận và Lý Anh Triết cũng không nhắc chuyện tiền nong nữa.
Hai người vội vã rời khỏi khu Tử Hoa, người trước về bệnh viện đưa bùa, sau đó hai người lập tức quay lại đồn lập án điều tra Triệu Dũng và bà chủ nhà dùng hàng giả tống tiền kia.
Dung Lạc Anh giặt quần áo xong thì cũng gần đến giờ cơm, cô cầm đồ quan trọng, nhờ Từ Vi trông nhà giúp rồi quay lại bệnh viện.
“Đại Sư, cô yên tâm, tôi sẽ trông chừng cẩn thận, có gì lạ sẽ báo ngay cho cô.”
“Cảm ơn.”
Có quỷ ở nhà trông giúp, cô rất yên tâm.
Ra khỏi tiểu khu, Dung Lạc Anh đi mua cho ông cụ một phần gà hầm, một phần sườn và thịt xào ngô, lại mua cho mình bát thịt bò xào và cà tím đậu đũa, rồi đến bệnh viện ăn tối cùng ông cụ.
“Ông nội, thịt gà này thơm lắm, ông ăn nhiều chút.”
Dung Lạc Anh bày từng món ra bàn, còn rửa đĩa hoa quả đặt đó, giờ ông cụ có thể tự ăn, khẩu vị cũng khá.
Ông cụ hơi xót xa: “Nhiều thế này, lần sau cháu mua ít thôi, ông không ăn được bao nhiêu.”
Mấy món này nhìn là biết không rẻ, ông biết cháu gái không có tiền, không muốn nó tiêu tiền vì mình như thế.
“Ăn được bao nhiêu thì ăn, ông đang trong giai đoạn hồi phục, phải đảm bảo dinh dưỡng cân bằng, thật sự không ăn hết thì để cháu ăn.”
Dung Lạc Anh biết ông cụ xót tiền, cô an ủi: “Đừng lo chuyện tiền nong, cháu có tiền mà, hôm qua mới kiếm được năm nghìn đấy.”
“Thì cháu đi học cũng cần dùng mà, mua ít thôi, tiết kiệm chút.”
Bên cạnh, thím Ngô đang ăn cơm hộp một mình, con trai hôm nay không ở đây, ngưỡng mộ nói: “Ông cụ, cháu gái ông đối với ông tốt thật đấy.”
Nhìn con nhà người ta, phần lớn thời gian đều tự mình ở bệnh viện chăm người già, lúc bận cũng thuê hộ lý trông nom, không để ông cụ một mình.
Biết thế hồi trước mình nên đẻ thêm đứa con gái, như thế lúc ốm đau cũng có người chăm, thím Ngô thầm nghĩ.
Người ngoài ghen tị mình có cháu gái tốt thế này, ông cụ Dung vô cùng kiêu hãnh và tự hào: “Ừ, cháu gái tôi người tốt lại hiếu thuận.”
Dung Lạc Anh giả vờ lơ đãng hỏi: “Dì ơi, con trai dì đâu? Hôm nay không đến với dì ạ?”
Thím Ngô thở dài: “Công ty nó hôm nay họp, tan làm muộn lắm, dạo này nó đi làm vất vả quá, tôi bảo nó tối đừng đến nữa.”
“Dù sao tôi ở một mình cũng không sao.”
Sức khỏe thím Ngô là bệnh cũ rồi, cách một thời gian lại phát tác phải vào viện nằm hai ngày, bà ta cũng quen rồi.
Dung Lạc Anh không nói gì nữa, đợi ông cụ bắt đầu ăn, cô lấy thức ăn của mình đặt lên cái bàn bên cạnh, bưng cơm bắt đầu ăn tối.
Ông cụ Dung nhìn món thịt bò xào và cà tím đậu đũa trông rất ngon của cô, lại nhìn món ăn thanh đạm của mình, muốn nói lại thôi: “Lạc Anh à… ”
“Sao thế ạ? Ông nội, ông muốn uống nước hả?”
“Không phải, ông ăn hai miếng thức ăn của cháu được không?”
“Cà tím đậu đũa thì được, nhưng thịt bò này không được, cay lắm, ông không ăn được đâu.”
“… Thế thôi vậy.”
Ông cụ Dung muốn ăn chính là món thịt bò đó, khẩu vị ông đậm đà thích ăn cay, trước kia vì thận yếu nên phải kiêng cay rất lâu, giờ nhìn thấy món làm từ ớt, nước miếng tuôn ra ồ ạt, thèm.
Dung Lạc Anh biết ông cụ thèm cay, cô an ủi: “Ông nội, ông cố nhịn thêm chút nữa, đợi khỏi bệnh ông muốn ăn gì cháu mua cho ông, làm cho ông.”
Ông cụ nói đùa: “Thế đến lúc đó ông muốn ăn tôm to.”
Dung Lạc Anh: “Ăn, ăn suất lớn, mình ăn tôm hùm Úc!”
“Tôm hùm Úc là cái gì?”
“Chính là rồng ở nước Úc ấy.”
“Nước Úc có rồng á!”
“Chứ sao nữa, to vật vã.”
“… ”
Hai người vừa ăn vừa tán gẫu linh tinh, thím Ngô ở bên cạnh nghe họ đối thoại thấy rất buồn cười, cười góp vui vào câu chuyện khiến cho bầu không khí trong phòng bệnh vô cùng hài hòa thoải mái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







