Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dưới cái nhìn chăm chú của Dung Lạc Anh, giọng Từ Vi ngày càng nhỏ đi: “… Có phải cô thấy tôi rất nhu nhược không… ”
Sau khi chết, cô ấy nhìn thấy bố mẹ đến nhận xác mình chỉ sau một đêm mà bạc trắng đầu, cầm di ảnh cô ấy khóc đến tê tâm liệt phế, cô ấy hối hận, rất hối hận!
Rõ ràng chỉ cần báo cảnh sát sớm hơn là có thể giải quyết được vấn đề, cho dù những bức ảnh đó thật sự bị phát tán thì đã sao, cô ấy là nạn nhân, ánh mắt dị nghị không nên đổ lên người cô ấy.
Cho dù người khác dùng ánh mắt dị nghị nhìn cô ấy, nhà chồng tương lai vì chuyện này mà chê bai cô ấy thì đó cũng không phải lỗi của cô ấy.
Đều là lỗi của Triệu Dũng, cô ấy không nên vì lỗi lầm của người khác mà tự nhốt mình vào ngõ cụt, lẽ ra nên dũng cảm báo cảnh sát sớm hơn để vạch trần hành vi của hắn.
Môi trường sống khác nhau, sức chịu đựng và khả năng phản kháng của mỗi người khi đối mặt với khó khăn cũng khác nhau. Tính tình Từ Vi yếu đuối không dám phản kháng không phải là lý do để Triệu Dũng có thể tùy ý bắt nạt cô ấy.
Bất kể phản ứng của nạn nhân khi đối mặt với tổn thương là như thế nào, thì kẻ sai mãi mãi là kẻ gây hại, đây là điều vô điều kiện.
Từ Vi ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt lấp lánh ánh lệ: “Cảm ơn cô… ”
“Đừng cảm ơn tôi, tôi phải cảm ơn cô mới đúng, nếu không nhờ cô nhắc nhở, có thể tôi sẽ là nạn nhân tiếp theo.”
Nếu không phải cô nhìn thấy quỷ, sao cô biết được căn nhà này có vấn đề, sao biết được những chuyện Triệu Dũng đã làm.
Bà chủ nhà và thím Ngô kia cũng thật thất đức, cho thuê nhà có người chết với giá rẻ mà không nói trước một tiếng. Nhà có người chết thì đã sao, lúc người ta nghèo túng đừng nói là nhà có người chết, có chỗ ở là tốt lắm rồi.
Nhiều người không thuê nổi nhà bình thường chẳng phải đành chấp nhận thuê nhà có người chết để sống qua ngày sao, nhưng quan trọng là phải nói rõ với người ta chứ.
Giấu giếm chuyện nhà có vấn đề, còn lấy cái cớ đạo đức giả là thấy cô gái nhỏ không dễ dàng, kinh tế khó khăn nên tốt bụng giúp đỡ, thật vô đạo đức.
Dung Lạc Anh nhìn ổ cắm bên giường, lôi máy dò camera ra kiểm tra một lượt, thiết bị lại hiển thị không có bất kỳ bất thường nào.
Dung Lạc Anh nhìn Từ Vi, Từ Vi nói: “Camera đều bị hắn gỡ đi rồi.”
Triệu Dũng là kẻ rất cẩn trọng, mỗi lần khách thuê trả phòng hắn đều kịp thời tháo gỡ camera, đợi đến khi khách thuê tiếp theo chuyển vào, hắn mới lắp lại.
“Hôm đó trước khi cô về phòng bệnh, hắn đã nghe thấy ông nội cô nói chuyện với mẹ hắn, biết nhà cô chỉ có ông nội, không còn ai khác, là kiểu người dễ bắt nạt nhất.”
Nhà không có bố mẹ, từ nhỏ được ông bà nuôi lớn, những người như vậy tính cách thường yếu đuối dễ bắt nạt, Dung Lạc Anh lại còn là sinh viên chưa có kinh nghiệm xã hội, nên Triệu Dũng mới nhắm cô làm mục tiêu hãm hại tiếp theo.
Từ Vi nhìn gương mặt trông quả thật rất dễ bắt nạt của Dung Lạc Anh, thầm nghĩ, vị đại lão này chỉ có vẻ ngoài trông dễ bắt nạt mà thôi.
“Được, vậy lát nữa cô đi với tôi một chuyến đến… ” Hai chữ đồn cảnh sát còn chưa kịp nói ra thì điện thoại của Lý Anh Triết đã gọi tới.
“Đại sư, cô đang ở đâu đấy, tôi tìm cô có chút việc.”
“… Đừng gọi tôi là đại sư, hiện tại tôi đang ở Khu Tử Hoa.”
Cô thật sự không phải đại sư gì cả mà.
“Ừ, tôi đang ở bệnh viện, đại sư, cô đợi tôi ở đó một lát, bây giờ tôi qua tìm cô.”
“… Được.”
Dung Lạc Anh cúp điện thoại gửi địa chỉ cụ thể cho Lý Anh Triết, sau đó tiếp tục dọn dẹp phòng ốc.
Lý Anh Triết nhận được địa chỉ cô gửi, biểu cảm lập tức trở nên kỳ quái: “Sếp, sao tôi cảm thấy địa chỉ này quen quen nhỉ?”
Đường Thừa Vận đang ở cùng anh ta, liếc nhìn điện thoại anh ta rồi nói: “Đây là căn nhà Từ Vi tự sát.”
Vụ án Từ Vi tự sát tuy không phải do đội bọn họ thụ lý, nhưng vì bố mẹ cô ấy không tin con gái mình tự sát, đã thường xuyên đến đồn cảnh sát làm ầm ĩ yêu cầu điều tra lại chân tướng cái chết của Từ Vi nên bọn họ đều biết chuyện của cô ấy.
“Đại sư ở trong căn nhà Từ Vi tự sát làm gì?”
Không lẽ hồn ma Từ Vi đang gây chuyện trong đó, đại sư đến đó bắt ma à.
Lý Anh Triết tự biên tự diễn ra rất nhiều cảnh đại sư bắt ma trong phim truyền hình, tâm trạng kích động.
Đường Thừa Vận: “Đến đó rồi biết.”
Năm phút sau, Lý Anh Triết và Đường Thừa Vận cùng đến nhà trọ.
“Đại sư, sao cô lại ở đây? Chẳng lẽ ở đây có ác quỷ, cô đến bắt ác quỷ à?” Lý Anh Triết vẻ mặt tò mò lại có chút kích động.
“Tôi thuê nhà ở chỗ này, ở đây không có ác quỷ chỉ có một oan quỷ.”
Dung Lạc Anh móc từ trong túi ra hai lá bùa: “Cầm lấy, oan quỷ muốn báo án với các anh.”
Cô đưa hai lá bùa nhìn thấy quỷ sơ cấp, hai tiếng đồng hồ đủ để bọn họ nghe hết oan khuất của Từ Vi.
Làm việc tốt kiểu này cô sẽ không lấy tiền, tích chút công đức cho bản thân.
Cầm cái này là có thể nói chuyện với quỷ sao?
Lý Anh Triết nhìn Đường Thừa Vận, Đường Thừa Vận trực tiếp nhận lấy lá bùa trên tay cô.
Giây tiếp theo, một nữ quỷ mặc váy đỏ, cổ ngoẹo sang một bên, lưỡi dài thè ra ngoài xuất hiện trong tầm mắt anh.
Cú sốc thị giác bất ngờ khiến tim Đường Thừa Vận đập mạnh một cái, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm thay đổi nào.
Anh đã dùng bùa nhìn thấy quỷ gặp Thẩm Hồng Liên ở Đồng Châu, còn vô tình nhìn thấy những con quỷ khác, khả năng chịu đựng tâm lý của anh mạnh hơn nhiều.
Nhưng Lý Anh Triết là lần đầu tiên nhìn thấy quỷ, đột ngột nhìn thấy, anh ta sợ đến mức hét lên một tiếng, nhảy phắt lên người Đường Thừa Vận.
Đường Thừa Vận: “… ”
Dung Lạc Anh: “… ”
Từ Vi vội vàng lùi lại hai bước, thân hình xoay chuyển, khôi phục lại dáng vẻ bình thường: “Xin lỗi, có phải dọa anh sợ rồi không?”
Lý Anh Triết: …
Chị gái ơi, chị có thể biến thành bình thường, sao lúc nãy chị phải dọa người ta kinh thế?!
Anh ta rất muốn chửi thề.
Đường Thừa Vận ngạc nhiên nhướng mày, hóa ra có thể biến thành dáng vẻ bình thường.
Chỉ có Dung Lạc Anh là bình tĩnh nhất, từ Hứa Tử Hàng cô đã biết những con quỷ này có thể chuyển đổi qua lại giữa hình dạng lúc chết và hình dạng bình thường.
Sau khi thành quỷ bọn họ đều có một loại ác thú, thích nhìn thấy người ta bị dọa sợ, dù người ta không nhìn thấy, bọn họ vẫn không biết chán mà dọa dẫm.
Dường như làm như vậy mới có thể chứng minh bọn họ vẫn đang ở cùng một thế giới với người sống.
Một phút sau, Lý Anh Triết và Đường Thừa Vận đã ổn định lại tâm trạng ngồi trên ghế sô pha, Từ Vi ngồi đối diện hai người họ.
Dung Lạc Anh vào nhà vệ sinh giặt quần áo bẩn.
Từ Vi kể lại chân tướng mình bị Triệu Dũng giết hại một lần nữa, sắc mặt hai người Đường Thừa Vận càng nghe càng khó coi.
Đến khi Từ Vi nói xong, Lý Anh Triết không nhịn được đấm mạnh một cú xuống bàn trà trước mặt: “Đồ biến thái chết tiệt!”
Trong nhà vệ sinh, Dung Lạc Anh nghe thấy tiếng động vội vàng chạy ra, nhìn thấy hành động của Lý Anh Triết, muốn nói lại thôi: “… Cái bàn trà này giòn lắm, đấm hỏng anh nhớ đền tiền đấy.”
Bà chủ nhà đã dặn cái bàn trà này rất đắt nhưng kính khá giòn, bảo cô cẩn thận giữ gìn, làm hỏng phải bồi thường theo giá gốc.
“… ”
Không đến mức yếu ớt thế chứ?
Lý Anh Triết dè dặt nhấc tay lên, giây tiếp theo chỗ anh ta đấm nứt ra một đường.
Dung Lạc Anh: “Đền tiền!”
Lý Anh Triết: “… ”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










