Thấy Giang phu nhân đuổi mình đi không những thế còn nói bản thân làm hại Giang Quân Hạo trước mặt vợ và con anh, Giang Trí Thành tỏ vẻ không thoải mái, ông ta cau mày:
"Đây là cách chị đối xử với em chồng đấy à? Tôi đã nói rồi mà, thái độ của chị với tôi cứ như vậy thì bảo sao tôi không ưa hai mẹ con chị."
"Không ưa thì mau đi đi."
Giang phu nhân trừng mắt lên, bà ấy nghiến răng đuổi Giang Trí Thành đi cho bằng được. Có vẻ như mối quan hệ giữa hai người họ không được tốt cho lắm, Lạc Nhan cũng chỉ biết giữ im lặng mà không xen vào. Giang Trí Thành chẳng muốn ở lại đây lâu vì thế liền rời đi ngay sau đó. Sau khi ông ta rời đi, Giang phu nhân mới ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Lạc Nhan mới dám lên tiếng hỏi:
"Phu nhân, tại sao lại không để chú ấy đến thăm anh Quân Hạo?"
Giang phu nhân đưa tay khẽ day trán, bà ấy mệt mỏi trả lời:
"Con người cậu ta độc ác lại xấu tính, cậu ta vẫn luôn muốn hại Quân Hạo để chiếm vị trí chủ tịch. Bây giờ Quân Hạo nó bị thế này, cậu ta vui mừng còn không hết, làm gì có chuyện thực sự lo cho con trai tôi."
Lúc Lạc Nhan sống ở nhà họ Giang có nghe qua sự bất hòa giữa các thành viên trong nhà. Cũng chính vì chuyện này mà cô cảm thấy mệt mỏi khi bản thân cũng cuốn theo những tranh chấp gia đình ấy. Cô nghe nói Giang Quân Hạo và chú ruột của mình bất hòa từ lúc anh đi du học trở về, kể từ lúc đó hai người họ như nước với lửa, không ai chịu nhường ai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


