Giang Trí Thành khi nghe Giang phu nhân nhắc đến vụ tai nạn của Giang Quân Hạo đuôi mắt khẽ giật giật trông có vẻ như đang chột dạ. Tuy nhiên sắc mặt khác lạ đó chỉ thoáng trên gương mặt ông ta được vài giây, lát sau ông ta đã lấy lại được bình tĩnh, thản nhiên đáp lại lời của Giang phu nhân:
"Chị dâu, chị nói linh tinh cái gì vậy? Cho dù tôi có mong cái chức chủ tịch thế nào thì cũng không thể ra tay với cháu ruột mình được. Chị nghĩ như thế thì oan cho tôi quá rồi đấy!"
Giang phu nhân cũng mong rằng những gì mình suy đoán là sai nhưng nếu thực sự vụ tai nạn xảy ra với Giang Quân Hạo có liên quan đến Giang Trí Thành, bà ấy tuyệt đối sẽ không để yên.
Sau khi cảnh cáo xong, Giang phu nhân liền xoay bước rời đi. Ánh mắt của Giang Trí Thành nhìn theo dáng vẻ của Giang phu nhân cũng dần trở nên chán ghét. Ông ta lẩm bẩm:
"Chị dâu à, thật lòng thì tôi cũng mong con trai chị… sẽ không bao giờ tỉnh dậy. Đến lúc đó tôi sẽ đàng hoàng trở thành chủ tịch của N.H với sự công nhận của tất cả mọi người."
Tham vọng của Giang Trí Thành là quá lớn, ông ta đã bị cái chức chủ tịch của tập đoàn N.H che mờ đến mức mất lý trí không những thế còn mất cả nhân tính. Có người chú ruột nào lại nhẫn tâm mong muốn cháu mình chết để đoạt quyền của cháu mình không?
Giang Trí Thành đã từng có suy nghĩ đó với anh trai ruột của mình và bây giờ đến cả cháu ruột ông ta cũng không tha.
Lạc Nhan đến trường mẫu giáo của Tiểu Duy để đón thằng bé. Vì cả ngày bận bịu công việc nên đến tối Lạc Nhan mới có thời gian đến chăm sóc cho Giang Quân Hạo.
Trước tiên cô và Tiểu Duy sẽ về nhà tắm rửa thay quần áo, sau đó ăn tối rồi mới đến bệnh viện thăm Giang Quân Hạo. Khi biết mình sắp được gặp ba, Tiểu Duy rất vui, thằng bé liên tục hát bài hát về ba mà cô giáo dạy nó ở trường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


