Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chưa nhìn thấy bệnh nhân, cô đã thẳng thắn nói luôn, phổi của công tử nát rồi, không quá ba ngày sẽ qua đời, chuẩn bị hậu sự đi thôi.
Cô thừa nhận lúc đó bản thân có chút kiêu ngạo.
Cha của cậu ta cười lạnh, xách kiếm đi ra ngoài, lúc quay lại mang theo một đống phổi nát bấy ném vào lòng cô.
Cô sợ đến mức ốm liệt giường ba ngày.
Cuộc sống như vậy rốt cuộc không phải là thứ cô mong muốn.
Sau đó cô từ quan, Hoàng đế là một minh quân, giữ lại không được nên đã cho phép cô rời đi. Cô đeo hòm thuốc, tiếp tục tìm sư phụ cùng nhau phiêu bạt chân trời góc bể.
Không biết sau khi cô "chết" ở thời cổ đại, sư phụ ra sao rồi.
Giáo viên hướng dẫn chỉ nghiên cứu lý thuyết, trong mắt cô thì trình độ của thầy tối đa chỉ bằng một học đồ Trung y, bốc thuốc còn không nhận biết hết các loại dược liệu.
Nhưng điều đó không ngăn cản Diệp Đường Lê kính trọng thầy.
Là một người làm Trung y, thầy có tín ngưỡng đối với nghề. Hơn nữa thầy cũng giúp đỡ cô rất nhiều.
Thời gian học thạc sĩ năm nhất, các giáo sư khác chỉ cho sinh viên trợ cấp 1500 tệ, thầy biết cô không cha không mẹ nên đưa cho cô 3000 tệ một tháng.
Khoảng thời gian viết luận văn tốt nghiệp cô đang tham gia show truyền hình, giáo viên hướng dẫn đành phải trao đổi vấn đề luận văn với cô vào nửa đêm mỗi ngày, sợ cô không tốt nghiệp được.
Thật sự sầu chết thầy.
Diệp Đường Lê cảm thấy khá có lỗi với thầy, kiếp trước cô bán tín bán nghi đối với Trung y, hoàn toàn không nghiêm túc học tập chuyên ngành này.
Giáo viên hướng dẫn hỏi cô tiếp theo dự định thế nào, Diệp Đường Lê thành thật nói: "Về quê trồng dược liệu ạ."
Sau đó chữa bệnh cho người ta.
Cô không dám nói thật với thầy việc mình biết khám bệnh, kiếp trước cô trình độ thế nào, trong lòng thầy biết rõ mồn một.
Thay đổi quá lớn, cô sợ thầy không chấp nhận nổi, phải từ từ tính kế.
Giáo viên hướng dẫn: ???
Thực ra giáo sư đã hiểu lầm hoàn toàn, Diệp Đường Lê chỉ mong sao tránh xa nhà họ Diệp càng xa càng tốt.
Chuyện của nhà họ Diệp, ông ấy cũng có nghe nói qua.
Năm đó, mẹ Diệp Đường Lê sinh được một cặp sinh đôi một trai một gái. Bạn gái cũ của bố Diệp Đường Lê đã đánh cắp người em gái, chính là Diệp Đường Lê, rồi lặng lẽ nuôi dưỡng ở vùng quê hơn hai mươi năm, mãi cho đến khi cô lên đại học và mẹ nuôi qua đời.
Năm thứ nhất cao học, trong một lần tình cờ, Diệp Đường Lê được nhà họ Diệp tìm thấy và đón về.
Mà năm đó nhà họ Diệp bị mất một đứa con, mẹ Diệp đau lòng quá độ nên đã nhận nuôi một bé gái ở trại trẻ mồ côi, đặt tên là Diệp Bích Yên.
Theo ông biết, Diệp Bích Yên là báu vật trong lòng nhà họ Diệp.
Diệp Đường Lê không phải kiểu người cam chịu trong im lặng, ép quá thì cũng sẽ bùng nổ.
Lòng người vốn thiên vị, nhưng nhà họ Diệp lại thiên vị quá mức. Có thể tưởng tượng được cô bị chèn ép ở nhà họ Diệp thế nào, chắc chắn là đã đau lòng đến tột cùng mới quyết tâm cắt đứt qua lại với gia đình đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)