Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giải Nghệ Làm Thầy Thuốc, Nữ Diễn Viên Bất Ngờ Nổi Tiếng Trong Show Thực Tế Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Bưu Bưu véo vào bắp tay anh trai mình để trút giận.

"Á, véo anh làm gì?"

Trần Chính Thanh vô tội, cánh tay bị véo tím bầm. Ánh mắt anh ta nhìn về phía Diệp Đường Lê, xem cô sẽ làm gì tiếp theo.

Diệp Đường Lê biết Lật Chính Vi sẽ không làm tuyệt tình ngay bước đầu, ban đầu nhiều nhất chỉ tung vài tấm ảnh che mờ để dọa người thôi.

Lùi một vạn bước mà nói, sau lưng cô còn có nhà họ Diệp.

"Lật Chính Vi, nhờ ơn chị ban tặng mà Tiểu Bối bị bệnh bóng khí phổi giai đoạn đầu, chị có biết không?"

Lật Chính Vi lòng dạ rối bời, theo thói quen ngậm một điếu thuốc, vừa định bật lửa thì bên cạnh truyền đến tiếng ho của con gái Tiểu Bối, tay chị ta run lên, mạnh mẽ vứt bật lửa đi.

Định hỏi thêm gì đó thì đầu dây bên kia Diệp Đường Lê đã cúp máy.

Bên này, các bạn cùng phòng vây quanh Diệp Đường Lê: "Tiểu Bối là ai? Sao cậu biết cô bé bị bệnh thế?"

Diệp Đường Lê trả điện thoại cho Trần Chính Thanh, mồi câu đã thả xuống, giờ chỉ đợi cá cắn câu.

Các bạn cùng phòng nhìn chằm chằm đầy mong đợi, Diệp Đường Lê trả lời: "Tiểu Bối là con gái của Lật Chính Vi, tôi là bác sĩ Trung y mà, đương nhiên là biết rồi."

"Trung y lợi hại thế á?"

Kim Chi Tử giơ ngón tay cái lên: "Tiểu Lê Tử, cậu lại một lần nữa làm mới nhận thức của tôi rồi."

"Thế này đã làm mới nhận thức rồi sao?" Diệp Đường Lê mỉm cười, quay đầu lại, nhìn Trần Chính Thanh với ánh mắt ẩn ý.

Trần Chính Thanh bị cô nhìn đến mức mặt mày trắng bệch, Diệp Đường Lê cũng từng nói anh ta có bệnh, là thật hay đùa?

Ngay lúc anh ta đang ngẩn người, giọng nói của Diệp Đường Lê từ phía cửa truyền đến: "Đi đi đi, ăn lẩu không, mời mọi người đi ăn lẩu."

Các cô gái reo hò: "Tuyệt quá!"

Trước khi rời thành phố A, Diệp Đường Lê đã đến thăm người hướng dẫn, hai người trò chuyện suốt hơn nửa ngày.

Giáo viên hướng dẫn lôi kéo cô tiếp tục học lên Tiến sĩ.

Diệp Đường Lê: "Dạ thôi, dạ thôi ạ."

Giáo viên hướng dẫn đã gần sáu mươi tuổi nói đùa: "Nếu không phải biết em đang đóng phim trong giới giải trí, thầy còn tưởng em đã đi theo học một vị đại thụ Trung y nào đó suốt một năm nay rồi."

Diệp Đường Lê thầm nghĩ không phải cô tự khoe khoang, nhưng học một năm thì không thể đạt đến trình độ này của cô được.

Kiếp trước sau khi làm việc đến chết, cô xuyên không thành một bé gái hơn mười tuổi. Trong một trận hỏa hoạn, vì bị liệt không chạy thoát được nên nửa khuôn mặt đã bị lửa thiêu hủy.

Một thầy thuốc Trung y đã chữa khỏi chứng liệt nửa người cho cô. Cha mẹ của nguyên chủ đã bỏ mạng trong biển lửa, cô không cha không mẹ nên bám riết lấy vị thầy thuốc già, đi theo sư phụ học nghề năm sáu năm.

Vì cô giỏi về diện chẩn, cứu được một vị Quận chúa bệnh nặng, lại được đặc cách vào làm việc trong Thái Y Viện ở cung đình vài năm.

Tại nơi cao thủ như mây ấy, cuối cùng cô cũng ngồi lên được vị trí Phó viện trưởng Thái Y Viện.

Tuy nhiên, bắt mạch cho đám vương tôn quý tộc lại là một chuyện khác. Có lần khám bệnh cho con của một quý tộc, đứng ngoài cửa cô đã nghe thấy tiếng ho long trời lở đất của thiếu niên kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc