Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Hả? Cái này...

Niếp Thanh Lânkhônglập tức hiểu được ý tại ngôn ngoại sâu xa của Vệ Thái phó, suy nghĩmộtchút, tóm lại là: “Ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, mỗi mông ngựa là vững như tường đồng”, liền lựa lời mà đáp: “Phong thái của Thái phó năm đó chấn động lục cung, muốnkhôngchú ýthậtlà rất khó!”

thậtra đây đều làthật, năm đó chỉ cần Tiên hoàng mở tiệc chiêu đãi quần thần,thìhậu cung lập tức vui như ăn tết, nên biết rằng dự tiệcsẽcó Vệ Lãnh Hầu đại nhân “đẹp tựa Phan An” xuấthiện, các vị nương nương, công chúa, cung nữ đều rất háo hức.

Mỹ nam luôn khiến người ta nhìn bao nhiêu cũngkhôngthấy đủ, nhất là dáng vẻ ung dung cất bước kia, giữa đám thần tửkhôngphát tướngthìcũng râu ria xồm xoàm, tóc thưa đầu hói đó, quả là quá xuất chúng rồi.

Còn nhớ hội ngắm hoa năm đó, người còn nhiều hơn cả hoa, khi đó nàng làmộtđứa bé lùn tịt, lại là hoàng tử bị bỏ rơi, cho nên nàng ngồi rất xa, nhìn thấy đâu đâu cũng là mũ quanthậtcao, đầu tóc đen thui, danh hoa hiếm có mười năm mới nởmộtlần dù chỉ muốn liếc mắt nhìnmộtcái cũngkhôngđược.

Nếuđãkhôngngắm được hoa, cũngkhôngthích nhìnmộtđám lão già say xỉn mặt đỏ phừng phừng, đương nhiên làsẽngắm chỗ thuận mắt nhiềumộtchút, cộng thêm mấy ngày nay mẫu hậu cứ luônnóiđiệu bộ của nàngkhôngcó khí khái nam nhi, nênkhôngkhỏi muốn học hỏi mỹ nam như Vệ Lãnh Hầumộtchút.

Bởi vì rất hiếm gặp, khó tránh phải quan sát kỹ hơnmộthút, khi đó chỉ thấy ngay cả khi Thái phó uống nhiều rượu, tư thế nhíu mày chống trán vẫn luôn xuất chúng, chả trách đám nữ quyến nhìn qua đều đỏ bừng hai má.

Chỉ là bây giờ nàng mới biết, ngay cả khi vung đao giết người, Vệ Thái phó cũng đầy tao nhã! Đáng tiếc vẻ tao nhã này, dù có đầu thai thêm lần nữa, biến thành nam nhânthậtsựcũngkhônghọc nổi!

Aiz, sao Thái phó ngài lại sa đọa đến mức này? Bảo chúng nữ tử chốn thâm cung nên gửi gắm tâm hồn ở đâu đây? Phỏng chừnghiệnnay, những hồng nhan trong cung kia khi nhìn thấy vị Vệ Phan An này, sợ rằngsẽchỉ bị dọa đến đỏ mắt mà thôi!

Vệ Thái phó căn bảnkhôngngờ tiểu Hoàng đế lạikhôngbiết xấu hổ mà thừa nhận như thế, lửa giận nhất thời dâng lên.

Ngheđingheđi! ‘Chấn động lục cung’ gì chứ? Đâyrõràng là giọng điệu của đám ăn chơi trác táng đùa giỡn tiểu nương tử mà.

Gương mặt tuấn tú ‘chấn động lục cung’ lập tức trầm xuống, nhìn chòng chọc nhóc bù nhìnkhôngbiết sống chết trước mặt.

Đứa bé này miệng thốt lời cợt nhã, nhưng vẻ mặtthìlại nghiêm túc, đôi mắt to long lanhhiệnrõvẻ chân thành, hoang mang nhìn Thái phó đại nhân.

Lời này mà thốt ra từ miệng củamộtđấng tu mi, đúng là buồn nôn tới mức đáng chémmộtđao. Chỉ là theo lời đứa trẻ này, lửa giận đảo vài vòng, rồi chỉ còn bó tay hết cách.

Nhìn quanh bốn phía, tẩm cung Hoàng đế lớn như thế mà trốngkhông, quá là mộc mạc. Quần áo thường ngàytrênngười tiểu Hoàng đế, vừa nhìnđãbiết là của năm ngoái, đợi khi cao thêm chút nữa, tay áosẽrút đến cùi chỏ mất. Mấy quyển sách giải trítrêngiáđãbị đứa trẻ này giày vò đến xoắn cả lại rồi. Đừng thấy đứa trẻ này cả ngày ănkhôngrỗi miệng, mấy món ăn tới ăn lui kia còn chẳng lên được mặt bàn củamộtgia đìnhnhỏsung túc nữa! Chắc hẳn đứa trẻ này cả đời cũng chưa từng hưởng thụ được cảm giácyêuthương.

Hoàng tử công chúa bị bỏ rơi trong cungkhôngchỉ cómộtmình Niếp Thanh Lân, nhưng bị chèn ép đến mức này mà vẫn vui vẻ, thậm chí còn tìm vui trong đau khổ, thựcsựchỉ có kẻ kỳ tài này.

Chẳng qua...thậtquákhôngcó mắt rồi!

Tuy mặt mũi dễ coi, tự mình vụng trộm chơi đùa tiểu thái giám thị vệ gì đó cũng đượcđi,khôngngờ lại quá quắt dámyêutrọng thần soán vị!

Dù là nữ tử, gần gũi mình lâu ngày cũngsẽsinh lòng sợ hãi. Ít nhất mấy tiểu thiếp trong phủ kia, sau khi mình dùng thủ đoạn độc ác nghiêm trị những kẻ ghen tị tranh giành tình cảm, ai nấy đều sợ như chuột thấy mèo. Lúc hầu hạ buổi tối, cũng có thể cảm nhận được các nàng ta gượng gạo khom người ton hót.

Tiểu Hoàng đế nàykhôngphải chưa từng nhìn thấysựtàn nhẫn của mình, sao lạikhôngbiết chữ ‘sợ’ nên viết thế nào vậy chứ! Giống như nai conmộtmình xông vào rừng sâu núi hiểm, trông thấy lão hổ nhe răng, lạikhôngbiết trời cao đất dày bước đến, dùng móng guốc non nớt vuốt da hổ.

Vừa nhìnđãbiết, mối tình đầu của đứa trẻ này chính là kẻ địch thù nước hận nhàkhôngđội trời chung, sau cùngsẽphải chịu thiệt trong tay đối phương. Ngẫm kỹ ra, cuộc đời yếu nhược mà ngắn ngủi này hẳn có thể biên soạn thành vở kịch khiến người đời rơi lệ.

Vốn muốn răn dạy tên nhóc vô lại mặt dày hoang đường nàymộtchút, chặt đứt mong ước bẩn thỉu củahắnta. Nhưng nghĩ lại, dù trong đầuhắnta có bỉ ổi thế nào chăng nữa,thìcũngkhôngdám giở thủ đoạn gì với mình cả!

Nhóc con lén lút ảo tưởng này, vẫn tốt hơn là lập lạimộtHoàng đế chính tông muốn vực dậy dòng họ Niếp, nghĩ đến đây, lời mắng chửi sắp phun ra khỏi miệng lại chậm rãi nuốt về.

Niếp Thanh Lânkhôngbiết Thái phó đại nhânđãrối bờimộttrận, chỉ thấy vẻ u ámtrêngương mặt tuấn tú kia dần dần tảnđi, liền biết tiết mục của hôm nayđãqua rồi. Đợi đến khi Thái phó nới lỏng tay mình ra, nàng liền lập tức chân chó thay chén nước, đưa cho Thái phó thấm giọng.

Khiđãhoàn toàn dằn được cơn tức, Thái phó mới chậm rãinói: “Hoàng thượng, ngài tuổi cònnhỏ, khó tránh việc có chút tâm tư ham mê của lạ, nhưng dù sao ngài cũng là huyền tôn của Cao hoàng triều trước, mặt mũi của Hoàng giakhôngthểkhôngcó, nếu để ta nghe được trong tẩm cung phát sinh chuyện bê bối bẩn thỉu nào, đến lúc đó đừng trách Thái phó takhônggiữ thể diện cho Hoàng thượng ngài!”

Tiểu thái giám tuấn tú trong cungkhôngít, chưa biết chừng tiểu Hoàng đế nhất thời sắc tâm bộc phát, muốn nếm thử, nếuhắntathậtcó tâm tư này,hắncũng tuyệtkhôngđể đám Phiên vương kia có cái cớ khởi binh phế Đế.

Niếp Thanh Lân cảm thấy lời này nàng hoàn toàn nghe hiểu, cảm độngnói: “Thái phó yên tâm, kể từ lúc lên triều nghe được chuyện muôn dân Đại Ngụy ănkhôngđủ no,thìcơm canh mỗi ngày của trẫm đều chủ động giảmđimộtnửa, hôm naythậtsựthèm ăn quá nên mới bảo người trông coi Ngự thiện phòng đưa đến chút khoai lang, nhưng vừa nướng xong, trẫm liền hối hận, cảm thấy mình quá mức xa xỉ. Người đứng đầu như thế, nếu văn võ bá quan bên dưới cũng làm theo,thậtsẽgây kho cho Vệ ái khanh! Nhưngkhôngsao, may mà Thái phó tới kịp, ngài cả ngày sansẽnổi lo giúp trẫm, ba bữakhôngđúng giờ, khoai lang này vào bụng ngài, cũngkhôngtính là lãng phí.”

Vệ Thái phó quả thực suýt bị thằng nhóc vô lại miệng đầy lờinóinhảm này chọc cười, nhưng vẫn hơi híp mắt lại hỏi: “Bệ hạđangoán trách với thần là ănkhôngđủ no sao?”

Đây chẳng phải là gán tội cho người khác sao? Niếp Thanh Lân chợt thấy hối hận vì hôm nayđãnóinhiều trước mặt Thái phó, liền vội ngừng lại: “Cả ngày chả làm gì, sao có thể ănkhôngđủ no chứ? Thái phóđãuống rượu phảikhông? Có muốn lên giường ấm nghỉ ngơimộtchútkhông?”

Vệ Thái phó có chút mệt nên thựcsựlên nằm, hơn nữa vừa mới uốngmộtbụng nước đườngâmấm, thấy rất thoải mái, vì vậy nhắm chặt hai mắt,khôngnóigì thêm.

Bởi vì lúc nãy Thái phó muốn dạy bảo Hoàng đế,khôngcho người vào hầu hạ, Xảo Nhi sau khi dâng nước đườngthìcũng lui ra.hiệngiờ Thái phóđãngủ, càngkhôngtiện gọi người bên ngoài. Vì thế nàng đến Long sàng ômmộtcái chăn gấmnhỏlót bôngnhẹnhàng đắp lên người Thái phó, còn mìnhthìbưng khoai lang nướng còn thừa lại, leo lên Long sàng, chui vào trong chăn vừa nhai kỹ vừa nghiền ngẫm những lời vừa rồi của Thái phó. Cứ thấy lời củahắnchứa đầyẩný,khôngnóitoạc rathìthậtđúng là mình nghĩ mãi cũngkhôngra.

Nhưng mà hình như Thái phó nghiện tới tẩm cung rồi, cái kháckhôngnóitới, chỉ riêng việc Vệ Hầu gia quen ăn sơn hào hải vị, vậy mà lại luônkhôngchút khách sáo chiếm phần thức ăn ít ỏi đến thảm thương của mình, bảo người ta phải làm sao mới được đây!

Bữa nay lại còn vừa ăn vừa ghét bỏ mình quá mức phung phí! Trước đây lúc ở thư phòng học làm Hoàng đế, biết được đạo lý “Cửa son thừa rượu thịt, Ngoài đường xác chết đầy”, rốt cuộc nàng cũngđãhiểu triệt để rồi!

Thái phókhôngbiết lòng Hoàng đế đầy căn hận, chỉ cảm thấy cái chănnhỏtrênngười giống tiểu chủ tử của nó, đều thoang thoảng hương táo ngọt ngào, đắptrênngườithậtấm áp. Thế nhưng ngủmộthồi, mùi hăng hắc của than đen trong phòng xộc vào mũi, xông đến mức cuối cùng Thái phókhôngnhịn nổi nữa, ngồi bật dậy.

Lúc đứng lên lại pháthiệntiểu Hoàng đếđãthiếpđirồi, tấm chănthậtto che kín miệng mũi, chỉ lộ ra gương mặtnhỏnhắn. Khuôn mặt vì ngủ mà ửng hồng,thậtgiốngmộtcục bột mềm mại ngọt ngào.

Thái phó đứng trước giường cúi đầu nhìnmộtlúc, cảm thấy hôm nay ở lại đâyđãđủ lâu, liền hoạt động gân cốt xong rồi bước ra ngoài.

nóixong, liền buông rèm xe xuống, nghênh ngang rờiđi, để lại Nguyễn công công vẫnđangcầm chiếc khănđãbị nhuộm đen kia, tuôn mồ hôi lạnh trong gió rét.

Hôm nay trận gió đen nào thổi qua vậy? Nguyễn công côngkhôngbị thổi trúng, nhưng đám nô tài trong Nội thị phủ rốt cuộcđãbị đuôi phượng quét sạch rồi.

Hôm đó, trong Nội thị phủ tiếng kêu rên đầy trời,âmthanh gậy gỗ quất vào da thịt vang liên tiếp, ra ngoài bằng cáng, ít nhất cũng bảy tám người.

Cũng trong đêm đó, hơn mười rương than trắng thượng hạng cộng thêm lò đốtkhôngkhói được đưa đến tẩm cung Hoàng đế, thêm vào đó còn có chăn nệm đồ trang trí mới tinh. Tổng quản Nội thị mang đồ tới cúi đầu khom lưngnóivới An Xảo Nhi, đại loại là:đãmuộn rồi, những vật lớn hơn ngày maisẽđược đưa tới, mong Ancônương thứ tội….

Chỉmộtloáng sau tẩm cungđãthay gương mặt mới. Tiểu Hoàng đế nằmtrênchăn nệm mới được đưa tới, cảm thấy dưới thân mềm mại trơn láng đến nỗi nằm xuống rồikhôngmuốn đứng dậy nữa.

Nhớ đến bữa tối khi nãy, bàn bày đầy các món ăn, Niếp Thanh Lân cau mày nghĩ, bỗng nhiên số lượng món ăn tăng thêm mà sắc hương đều đủ cả, chắc đám đầu bếp Ngự thiện phòngkhôngcòn thương nhớ Tiên hoàng nữa, cuối cũng cũng bước khỏi đau thương, nhưng số lượng nhiều thế này lại khiến người ta sợ màkhôngdám động đũa.

Làn gió răn dạy thói xa hoa của Thái phó còn chưa tan,thìnô tài bên dướiđãlàm ra việc quái đản thế này, chẳng phải là muốn đẩy nàng vào tội ham ăn ham uống sao?

Đám cẩu nô tài nàythậtlà khinh người quá đáng!

Ngửi mùi thơm hoa quả dễ chịu lan tỏa trongkhôngkhí, thoải mái lăn vài vòng trong tấm chăn mềm mại, Niếp Thanh Lân ngậm ngùi than thở: LàmmộtHoàng đế khiêm tốn tiết kiệm,thìra lại khó đến vậy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc