Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Đại lễ đăng cơ của tân hoàng Đại Ngụy chưa từng keo kiệt nghèo túng đến như thế.

Nguyễn công công đứng ởtrêncaonhẹgiọng đọc cái gọi là di chiếu của tiên hoàng lúc lâm chung, văn võ bá quan phía dưới đều cúi đầu lắng nghe dặn dò sau cùng của tiên hoàng, dập đầu với tân đế.

Niếp Thanh Lân phải đội mũ miện tượng trưng cho ngôi vua cao quý, thân hình gầy yếu mặc bộ long bào quá cỡ, ngồimộtmìnhtrênngai vàng to lớn, diễn tả trọn vẹn mùi vị củasựlẻ loi.

Phảinóilà, bộ quần áo gấp gápkhôngkịp may nên chẳng vừa người kia càng nổi bật vị tân hoàng nghèo túng của Đại Ngụy,thậtcó chútkhôngđúng mực.

Điểm chết người là cạnh đó, còn xa hoa hơn ngai vàng, là cái ghế vàng – mắt điểm bằng minh châu cực lớn,trênlưng ghế làmộtcon giao longđangcuồn cuộn trong dòng nước siết chạm khắc từ vàng kéo thành sợi.

Đây là ghế ngồi của Vệ Thái phó.

Tuy Giao Longkhôngcó sừng, nhưng sau ngàn nămsẽlại hóa rồng, nhất là ác giao hung tợn răng nhọn vuốt sắcyêukhí ngút trời, là rồngthìsao chứ, cũngsẽbịyêuquái hung tợn chém giết cắn nuốt.

Ít nhất, con rồngthậtNiếp Thanh Lân này hoàn toàn bị sát khí thổi thành con giun, đội mũ miện ba cân, quấn trong túi vải hoàng bào, ngoan ngoan ngoãn ngoãn ngồi rũ mắt, hết lòng hết sức đóng trọn vai con rối.

Nhớ khi xưa tiên hoàng vào triều khá ngang ngược, thậm chí chỉ vì quan điểm trái ngược mà cãi vã với các đại thần.

Nhưng hôm nay, tiên hoàng chết bất đắc kỳ tửmộtcách quái dị trong đêm, hoàng tửnhỏtuổikhôngđược cưng chiều đột nhiên đăng cơ, rường cột cả triều hiếm khi hòa hợp êm thấm,khônghề nghi ngờ mà vây quanh vua mới đăng cơ.

Nhưng người sáng suốt đều biết, người mà bọn họ tung hô là ai trong hai cái ghếtrênkia.

Nếu còn chưarõ, hãy nhìn vẻ mặt biến đổi của đại đa sốđồng liêubên cạnhđi, cẩn thận suy nghĩ đến số phận của những đại thầnđãmất tích mà xem, dập đầu cúi lạy càng lúc càng ngoan ngoãn cung kính.

mộtthế hệGian hùng*với thủ đoạn sấm chớp như thế, Vệ Lãnh Hầu chính là “Rường cột” trăm năm mới có.(gian hùng chỉ những người tài giỏi, dũng mãnh nhưng con đường của họkhôngđược chính trực cho lắm, Tào Tháo là 1 gian hùng tiêu biểu)

Nghĩ như vậy, Niếp Thanh Lânkhôngkhỏi đưa mắt vụng trộm liếc nhìn người ngồi bên cạnh.

Cũng khó trách có người xưng tụnghắnlà đệ nhất mỹ nam của Đại Ngụy. Gương mặt thoát tục phối hợp với thân hình to lớn cao gầy, cộng thêmmộtthântriều bào*màu đen chỉ vàng,khôngchừng ngườikhôngrõnội tìnhsẽthầm thanmộtcâu:thậtlà thần tiên trong tranh!(*triều bào: áo quan mặc khi lên triều)

Nam nhân cần phải như vậy, tướng mạo, thông minh, lòng dạ độc ác, mọi thứ đềukhôngthiếu,thậtkhiến người ta hâm mộ.

Phụ hoàng ngông cuồng tự đại của nàng năm đó sao lại mờ mắt, trong đại điện đầy các sĩ tử dự thi lại chọn ra đượcmộtvị rường cột nước nhà như thế?

Xem ra câu chuyệnBá Lạcvà thiên lý mã, cách bi kịch lấy oán báo ơn cũng chỉmộtbước mà thôi!(*Bá Lạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi pháthiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.)

Trong lúc hồn nàngđangmải mê dạo chơi,thìgiọngnóilanh lảnh của Nguyễn công công tiếng sau cao hơn tiếng trước vọng vào màng nhĩ: “Hoàng thượng... Hoàng thượng, nên khởi hànhđitế tổ...”

Lúc này Niếp Thanh Lân mới pháthiện, chẳng biết từ lúc nào ánh mắt của mọi ngườitrênđiện đều chuyển hướng về phía mình, mà Vệ Hầu gia vừa mới thăng chức làm Nhiếp chính vương,đangđưa tay, mắt đầy rét lạnh nhìn về phía tân đếđangngẩn người mất hồntrênghế rồng.

Hoàng đế tuổinhỏ, theo nhưlễ chế*mànói, sau đại điển đăng cơ, cần phải có đại thần phụ chính giúp đỡ, dắt tay đến thái miếu tế tổ.(* lễ chế: quy định về lễ nghi)

Nhưng khi Vệ Lãnh Hầu đưa tay về phía tân đếthìtiểu Hoàng đế lại làm nhưkhôngthấy, mặc kệ cái người như Diêm Vương đòi mạng kia, đưa tay gượng gạo đứng trước mặt văn võ bá quan trong đại điện.

Ngay lập tức, trong đám đó có người bắt đầu rục rịch. Tuy bị thủ đoạn như sấm chớp của Vệ Lãnh Diêu thu phục, nhưng hành động thí vua ép thoái vị củahắn, mọi người đều biếtrõ.

Vốn nghĩ tân đế yếu hèn, xem ra chỉ có thể mặc cho gian thần thao túng,khôngngờ cũng có khí phách, dám gây khó cho Vệ Lãnh Diêu trước ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Tiên đếtrêntrời linh thiêng có thể nhắm mắt rồi! Chỉ tiếc tân đế cònnhỏtuổi, sợ rằng trải qua chuyện này, cũng bị tên bại hoại họ Vệ xuống tay ác độc,cha chết con theo, khốn khổ bị đưa vào“hai mươi lăm điều hiếu thuận”,cũng hoàn thànhmộtcâu chuyện đẹp.

Niếp Thanh Lân thầm run rẩy, cái tật xấu lơ đãng này, sao lại phải phải vào thời điểm nguy hiểm này? Thấy mặt Vệ Lãnh Hầukhôngchút thay đổi thu tay về, định xoay người rờiđi, đáy lòng nàng thầm quát lớn: “Chết rồi!”

Vệ Lãnh Hầu mặt lạnh hẹp hòi, là chuyện mọi người đều biết, đại lễ đăng cơ hôm nay, văn võ bá quan diễnthậtxuất sắc, vậy mà lại bị bù nhìn như mình làm mất hết mặt mũi, cơn giận lôi đình nàysẽbốc đến đâu đây?

khôngcần xemhoàng lịch, cũng biết ngày mai là ngày tốt để băng hà!

Vì vậy,khôngđợi các vị đại thần thầm suy nghĩ ra đủ loại chuyện cảm động vềhai mươi lăm điều hiếu thuận, thân hình tân đếđãnhanh hơn thỏ.

Liền thấy thân hình gầy yếu xốc áo bào rộng thùng thình, lảo đảomộtcái liền lao vào lòng Vệ Hầu gia.

Vệ Lãnh Hầu chỉ cần cúi đầu xuống, liền trông thấy khuôn mặtnhỏnhắn xinh xắn khẽ cau màynhẹgiọngnóivới mình: “Vệ Hầu chậm chútđã, chân trẫm ngồi bị tê, phản ứngkhôngkịp... “

nóixong, nàng thản nhiên dựa vào thân hình cường tráng của Hầu gia quyền thế ngập trời, tùy tiện nhét bàn taynhỏbé của mình vào trong bàn tayhắn.

Theo lý mànói, tân đế lên loan giá, quyền thần phụ chính phảiđicạnh loan giá.

Nhưng có mượn tám lá gan, Lễ bộ thị lang cũngkhôngdám trực tiếp lên lớp khuyên can, bảo Nhiếp chính vương xuốngđibộ cùng quần thần.

Ngồitrênloan giá rộng lớn, Vệ Lãnh Hầu nhìn nhìn thiếu niên yếu ớt bên cạnh mình, lần nữa pháthiện, vị hoàng tửkhôngquáxuất chúngnày, đúng làkhônghề sợ mình...

Nếu là trước đây, có lẽ là bị vẻ ngoài hiền hòa nho nhã của mình đánh lừa, nhưng chỉ mấy ngày trước, tiểu hoàng tử tận mắt thấymộtmàn đánh chiếm hoàng cung đầy máu tanh, biếtrõmình tự tay chém phụ hoàng của nó, giờ lại có thể lơ là ngồi bên cạnh mình?

Trong đầu ngàn suy vạn nghĩ, miệng lại thản nhiên hỏimộtcâu: “Xem ra Hoàng thượng cũng chẳng sợ vi thần đâu nhỉ?!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc