Tô Phùng Yên hơi cúi đầu, bước từng bước cẩn trọng tiến vào phòng khách, cung kính hành lễ nhẹ với ông bà ngoại Thẩm An Hành, dịu dàng gọi một tiếng: “Cháu chào ông Nhiếp, bà Nhiếp.” Sau đó là Lục Hải Vân, rồi cuối cùng mới đến bà Nhiếp, cô khẽ cúi đầu, ngoan ngoãn gọi: “Cháu chào dì Nhiếp.” Cách xưng hô này giống hệt như Tô Quân Khiết.
Trong số những người có mặt ở đây, người quan trọng nhất, không nghi ngờ gì, chính là mẹ ruột của Thẩm An Hành – bà Nhiếp Anh Hồng.
Ông bà Nhiếp chỉ là người lớn trong gia đình, không trực tiếp quản chuyện hôn sự cháu ngoại. Còn Lục Hải Vân tuy là CEO của Hoa Phi, địa vị không nhỏ, nhưng ông chỉ là cha dượng, cũng sẽ không nhúng tay vào hôn nhân của con riêng. Vậy nên, người duy nhất có quyền quyết định ở đây – chính là bà Nhiếp.
Không ngờ bà Nhiếp lại tỏ ra khá thân thiện, mỉm cười khen ngợi: “Không ngờ nhị tiểu thư nhà họ Tô lại xinh đẹp đến vậy.”
Tô Phùng Yên vội vàng nở nụ cười rụt rè, nói: “Cháu từng xem ảnh dì Nhiếp trước đây rồi… Dì mới là người thật sự xinh đẹp, quý phái, khí chất hơn người, vừa nhìn đã thấy toát lên sự điềm đạm và thanh nhã, thật sự rất ngưỡng mộ.”
Cô cố ý nói với vẻ lúng túng nhưng chân thành, như thể đang dốc lòng tán dương một cách vụng về, tạo cảm giác rất thật.
Bà Nhiếp dường như khá hài lòng, mỉm cười: “Miệng ngọt thật đấy.”
Tô Phùng Yên tiếp lời: “Trước đây nghe nói dì thường mất ngủ, nên cháu có làm vài hộp hương an thần. Một loại chủ yếu là trầm hương, loại còn lại là hương nhài, cả hai đều giúp thư giãn tinh thần. Dì có thể thử xem, biết đâu sẽ ngủ ngon hơn một chút.”
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, còn Tô Quân Khiết ngồi bên thì cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Tuy vậy, Tô Phùng Yên không hề cảm thấy mình đã thắng.
Vì bà Nhiếp tỏ ra… quá thân thiện.
Một người phụ nữ như bà, có thể dễ dàng chấp nhận để con trai cưới một cô gái như cô sao? Làm gì có chuyện bà dễ dàng ưu ái cô đến thế?
Không thể nào.
Cô biết rất rõ – đây là một màn kịch. Và người mà bà Nhiếp đang diễn cho xem, không ai khác chính là Thẩm An Hành.
Cô tin rằng, vở chính của buổi kịch này còn nằm phía sau.
Nhưng dẫu sao, trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. Tuy vậy, xét cho cùng, cô cảm thấy mình vẫn nắm phần thắng.
Quả nhiên không lâu sau đó, bà Nhiếp bảo Thẩm An Hành xuống tầng hầm lấy chai rượu vang quý, tiện thể đẩy anh rời khỏi phòng khách. Rồi như sực nhớ ra điều gì, bà nói: “Trên lầu có bộ lư hương đặc biệt, cháu giúp dì xem nó có phù hợp để đặt mấy loại hương này không nhé?”
Tô Phùng Yên ngoan ngoãn gật đầu, đi cùng bà lên lầu hai.
Nhưng thay vì đến phòng ngủ, bà Nhiếp lại dẫn cô vào thư phòng. Khi thấy nét mặt ngạc nhiên của Tô Phùng Yên, bà đã ngồi sẵn sau bàn làm việc, nhìn cô nói thẳng:
“Vào đi, đóng cửa lại.”
Lúc này, giọng điệu đã hoàn toàn khác – không còn là giọng nói của một trưởng bối ôn hòa, mà giống như lãnh đạo đang chuẩn bị xử lý nhân viên.
Tô Phùng Yên im lặng đóng cửa, đứng trước bàn, đối diện với bà.
Bà Nhiếp nói gọn lỏn: “Ngồi đi.”
Tô Phùng Yên không dám ngồi, chỉ khẽ cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Dì Nhiếp muốn nói chuyện gì với cháu ạ?”
Dáng vẻ của cô ngoan ngoãn lễ phép, nhưng bà Nhiếp chỉ cười khẩy, ánh mắt mang chút khinh thường:
“Thôi bỏ đi. Giờ nói thẳng nhé – cô muốn gì?”
“Cô muốn gả vào nhà tôi, điều đó tôi biết. Nhưng tôi có thể nói rõ luôn – không có cửa đâu, khỏi cần bàn. An Hành kể lại mọi chuyện giữa hai người, tôi hiểu, cũng không trách nó. Cô cứ nói thẳng muốn bao nhiêu bồi thường, tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
