“Tiểu Yên, thế nào? Bọn họ có làm khó em không?”
Tô Phùng Yên lập tức cất giọng yếu ớt, mềm mại: “Không đâu, em không sao cả, Thẩm đại ca, anh đừng lo lắng.”
“Hôm nay chắc em mệt lắm phải không? Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai anh sẽ nói chuyện với mẹ.”
“Cũng ổn thôi, không quá mệt, chỉ là…”
Cô cố tình để lộ vài phần thẹn thùng, như thể đang ngại ngùng không tiện nói ra. “Chỉ là hơi đau một chút…”
Giọng Thẩm An Hành lập tức dịu xuống, đầy áy náy: “Anh xin lỗi… Lúc đó anh uống say… Lần sau sẽ không như vậy nữa…”
Lời vừa dứt, một luồng không khí mập mờ ngọt ngào bao trùm giữa hai người, dịu dàng mà thân mật.
Tô Phùng Yên nũng nịu đáp: “Anh nói gì vậy chứ…”
Đầu dây bên kia, Thẩm An Hành như bật cười, giọng càng thêm dịu dàng cưng chiều: “Em nghỉ ngơi đi, mai sẽ đỡ hơn thôi.”
“Dạ…”
Tô Phùng Yên ngoan ngoãn đáp, sau đó tắt máy. Cô không nhịn được khẽ cười, tiện tay mở danh bạ, sửa tên “Thẩm đại ca” thành “Thẩm ca ca”.
Từ sớm cô đã biết Thẩm An Hành dễ dỗ, nhưng không ngờ con người thật lại còn dễ dụ hơn cô tưởng. Quả là một anh chàng thẳng nam kỹ thuật, đơn thuần đến đáng yêu.
Sáng hôm sau, cô chủ động gọi cho anh để hỏi xem anh đã nói chuyện với gia đình chưa. Ngoài mặt là quan tâm anh, sợ anh chịu áp lực, thực ra là muốn nắm rõ tình hình tiến triển.
Thẩm An Hành không tỏ ra khó xử gì đặc biệt, chỉ nói mẹ anh muốn cô đến dự tiệc sinh nhật ở nhà họ Nhiếp vào Chủ nhật.
Tô Phùng Yên biết, trận chiến thật sự đã bắt đầu.
Mẹ của Thẩm An Hành – bà Nhiếp Anh Hồng, là Chủ tịch tập đoàn Hoa Phi, quản lý cả một đế chế kinh doanh rộng lớn, vốn không phải người dễ đối phó.
Bà Nhiếp đương nhiên sẽ không dễ dàng chấp nhận một cô con dâu như cô. Nhưng điều cô phải làm, chính là đi ngược lại mong muốn của bà, trở thành con dâu nhà họ Nhiếp.
Tô Phùng Yên, tất nhiên, không có được dáng vẻ đó.
Là con gái ngoài giá thú, được Tô gia cho cơm ăn đã là may mắn, làm gì có chuyện được xuất hiện lộng lẫy như vậy.
Nhưng cô cũng không cần vẻ ngoài hào nhoáng như Tô Quân Khiết.
Cô giỏi nhất là hóa trang kiểu “trang điểm như không”, lần này cũng không ngoại lệ. Cô cực kỳ cẩn thận trang điểm sao cho nhìn vào như thể hoàn toàn để mặt mộc, nhưng thực ra từng nét đều tinh tế, hoàn hảo.
Tóc cũng chỉ là mái tóc dài đen thẳng đơn giản, cài thêm một chiếc kẹp tóc màu nhã. Tai đeo hoa tai ngọc trai bình thường, mặc váy dài màu trơn của một thương hiệu không nổi bật, đi giày đơn giản, xách túi cũng vậy. Toàn bộ phối hợp với nhau khiến cô nhìn qua thuần khiết, dịu dàng, ngoan ngoãn, không hề mang lại cảm giác công kích.
Cô cố ý đến trễ hơn Tô Quân Khiết một chút.
Trước khi đến nơi, cô còn gửi tin nhắn cho Thẩm An Hành, giả vờ lo lắng đến mức một giây cũng không yên, không dám gặp mẹ anh.
Thế là Thẩm An Hành lập tức nói sẽ ra tận cổng đón cô.
Vừa xuống xe, cô đã thấy anh đứng đợi trước cổng.
Điều khiến cô bất ngờ là hôm nay anh mặc một bộ trang phục hơi nghiêm túc nhưng vẫn mang nét thư sinh – áo sơ mi màu xanh nhạt, quần màu kem, phối với gương mặt điển trai thanh tú đầy nét cổ điển của anh, khiến cả người trông càng thêm tuấn tú, lịch thiệp, nhẹ nhàng.
Không trách Tô Quân Khiết mê mệt anh như vậy, chưa nói đến gia thế và năng lực, chỉ riêng khuôn mặt này cũng đủ làm người ta si mê.
Tô Phùng Yên nở nụ cười vui vẻ pha lẫn ngượng ngùng, bước nhanh tới gần anh.
“Thẩm đại ca.” Cô vừa tỏ ra thẹn thùng vừa dè dặt lo lắng hỏi, “Dì Nhiếp có phải không vui không ạ? Em không chuẩn bị trước nên không mang được quà sinh nhật tử tế đến…”
“Em yên tâm, không sao đâu.” Thẩm An Hành dịu giọng an ủi, rồi dắt cô vào trong.
Nhà họ Nhiếp là bên nắm cổ phần chính của tập đoàn Hoa Phi. Cha của bà Nhiếp – ông Nhiếp Phương Minh, là người sáng lập Hoa Phi.
Ông chỉ có một cô con gái là bà Nhiếp Anh Hồng. Khoảng ba mươi năm trước, ông gặp tai nạn xe nghiêm trọng khiến chân bị thương nặng, và giao lại công ty khoa học kỹ thuật Hoa Phi khi ấy cho con gái.
Thẩm An Hành là con trai lớn của bà Nhiếp trong cuộc hôn nhân đầu tiên.
Sở dĩ gọi là hôn nhân đầu tiên, vì sau đó bà còn tái hôn.
Khi Thẩm An Hành mười lăm tuổi, bà ly hôn với cha ruột anh, không lâu sau bước vào cuộc hôn nhân thứ hai.
Gần như cùng thời điểm đó, Thẩm An Hành ra nước ngoài du học, chuyên ngành máy tính, trở thành nhân tài hàng đầu trong lĩnh vực này.
Sau khi tốt nghiệp, anh làm việc cho một công ty phần mềm nổi tiếng tại Mỹ với vị trí quản lý kỹ thuật cấp cao. Mãi đến một năm trước mới được bà Nhiếp gọi về, trở thành Giám đốc kỹ thuật trưởng của tập đoàn Hoa Phi, kiêm Phó tổng giám đốc.
Nhờ khả năng sáng tạo xuất sắc trong lĩnh vực sản phẩm, Thẩm An Hành nhanh chóng khẳng định được vị thế trong tập đoàn, được mọi người công nhận là nhân tài mới nổi của thành phố Tân Giang.
Sinh nhật lần này của bà Nhiếp tổ chức tại biệt thự riêng của bà.
Một dãy biệt thự phong cách hiện đại trên mặt nước, toàn bộ sơn trắng, thiết kế tối giản nhưng đầy khí chất quý phái.
Tuy Tô Phùng Yên không quá quen với gia đình nhà họ Nhiếp, nhưng trước đó cô đã âm thầm tìm hiểu kỹ toàn bộ các thành viên. Cô vốn tưởng hôm nay sẽ được gặp tất cả, nhưng khi bước vào phòng khách, cô nhận ra số người có mặt rất ít.
Chỉ có ông ngoại của Thẩm An Hành – ông Nhiếp Phương Minh, bà ngoại, tức phu nhân của ông; sau đó là bà Nhiếp Anh Hồng, cha dượng của Thẩm An Hành – ông Lục Hải Vân, chính Thẩm An Hành, cô cháu gái nhỏ của anh – Lâm Duẫn, và cuối cùng là người đến sớm hơn cô một bước: Tô Quân Khiết.
Tác giả có lời muốn nói:
Nữ chính là một “yêu diễm đồ đê tiện”, đây là nhận xét của chính cô ấy…
Trước kia, ước mơ của cô là gả cho một người đàn ông không tồi, sống một cuộc đời yên ổn. Hiện tại, ước mơ của cô là câu được một người thành thật để biến thành kẻ ngốc, dùng kỹ thuật diễn xuất và thủ đoạn dối trá để trở thành mợ cả nhà giàu.
Chúc cô ấy biến giấc mộng thành sự thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
