Lục Duy Nhược đưa tay đặt nhẹ lên vai Tô Phùng Yên, giọng nói nghiêm túc hiếm thấy.
“Nếu người ta cứ khoe khoang trước mặt chị, vậy chứng tỏ trong lòng không thật sự vững vàng, chỉ đang cố mượn mấy thứ đó để tìm lại cảm giác thành tựu thôi. Cho nên mới nói, có tiền cũng chưa chắc đã hạnh phúc đâu ạ.”
“Phát triển tuyến dưới?” – Lục Duy Nhược bật cười, “Chị đang nói em bán hàng đa cấp đấy à?”
“Nhưng mà em đang nghiêm túc nha. Bao giờ em từng lừa chị đâu, những lời vừa rồi đều là thật lòng.”
“Với lại, chị không nói thì em cũng nhìn ra được. Người vừa rồi ảnh hưởng tới tâm trạng chị rất rõ. Em sao nỡ giảng đạo lý lung tung vào lúc này.”
Tô Phùng Yên khẽ cúi mắt, trong lòng lại hiện lên hình bóng của Thẩm An Hành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


