--------------
“Làm cậu lại phải suy nghĩ rồi.”
Lâm Duẫn nhìn anh, cười hì hì nói thêm một câu trêu chọc.
Thẩm An Hành im lặng một lúc, như thật sự đang cân nhắc. Sau đó, anh nhẹ giọng đáp:
“Cậu nghĩ… có lẽ là có thể cho cô ấy thêm một cơ hội.”
“Lần này con bị thương, có khả năng cô ấy sẽ tới thăm. Nếu lúc đó cô ấy đến thật, con nói trước với cậu một tiếng, cậu sẽ tới. Nếu cô ấy chủ động nói chuyện, thì cậu sẽ lắng nghe thử xem cô ấy muốn nói gì.”
“Nhưng mà… ngày mai con xuất viện rồi.” – Lâm Duẫn nhỏ giọng nhắc.
Thẩm An Hành lập tức đáp:
“Vậy thì con cứ ở lại bệnh viện thêm vài ngày nữa, nói với mẹ là chân vẫn còn hơi đau là được.”
“Cái đó… cũng không phải không thể!” – Lâm Duẫn vừa nghĩ vừa tươi cười nói – “Con còn có thể ở đây chơi thêm mấy ngày, không cần đi học nữa!”
Thẩm An Hành hơi nghiêng người lại, dạy cô bé cách “gợi ý”:
“Con có kết bạn với cô ấy trên WeChat không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



