Vì muốn làm ra một chiếc bánh sinh nhật hoàn hảo, Tô Phùng Yên đã cặm cụi học kỹ thuật bắt kem trong hai ngày liền, cuối cùng cũng làm được một chiếc bánh kem bơ có “nhan sắc” không thua gì bánh ngoài tiệm cao cấp.
Cô vẫn nhớ cái hôm Thẩm An Hành tặng cho Chu Thư Dao con thỏ công nghệ bị “chặt đầu” kia, nên lần này dựa theo thẩm mỹ của anh, cô chọn nguyên liệu là bơ và chocolate, từ từ nặn từng chi tiết, làm ra một người máy nhỏ đặt trên bánh kem.
Vừa hay anh cũng thích xem mấy bộ phim tình cảm pha chút khoa học viễn tưởng, biết đâu lại từng xem qua tạo hình tương tự, sẽ có ấn tượng.
Nghĩ đến những chuyện lằng nhằng giữa anh và Chu Trinh, Tô Phùng Yên cũng không muốn thúc giục, chỉ nhắn anh nhớ ăn tối đầy đủ. Vậy mà đợi đến hơn mười giờ đêm, Thẩm An Hành vẫn chưa về.
Cô đành phải gọi điện cho anh lần nữa, giọng đáng thương mềm nhũn:
“Anh định không về luôn đêm nay à? Người ta tự tay làm bánh kem cho anh đấy, đã chờ anh suốt năm tiếng rồi.”
“Hôm nay là sinh nhật anh à?” Giọng anh có chút ngạc nhiên, sau đó bật cười, “Xin lỗi, anh quên mất. Anh về ngay đây. Nhưng em đừng thức chờ, ngủ trước đi nhé.”
“Anh đi chậm thôi, về trước mười hai giờ là được rồi.” Giọng cô dịu dàng, mang theo chút ngọt ngào.
Đầu dây bên kia chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, cô tắt máy, ngồi nhìn ánh nến trước mặt, trong lòng chậm rãi dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp đến lạ.
Tối nay cô cũng có trang điểm, nhưng là kiểu trang điểm nhìn không ra là đã trang điểm —— tuyệt đối không để anh thấy mình cố ý làm đẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



